Căn Phòng Không Lạnh/Chương 11C. 11
20px

Ôn Dao ôm đứa trẻ lùi lại, nhưng anh hai đã tới trước mặt cô ta. Anh không nói được, không có lời thoại, nhưng đeo mặt nạ gỗ, cầm gậy đánh chó, cả người anh lúc đó không giống ảnh đế sợ quỷ nữa, mà giống một người anh thật sự tức giận.

Anh vung gậy.

Gậy đánh vào dao xương.

Dao xương lệch đi, ánh sáng Mệnh Đăng trên ngực đứa trẻ không bị cắt trúng.

Tôi chạy tới, ôm lấy đứa bé trong nôi.

Khoảnh khắc chạm vào nó, tôi cảm thấy như ôm chính mình khi vừa sinh ra. Nhỏ xíu, lạnh buốt, yếu đến mức chỉ cần một cơn gió cũng có thể thổi tắt.

Tôi cúi đầu nói rất nhỏ: “Không sao. Ta tới rồi.”

Đứa trẻ ngừng khóc.

Ngọc bội trước ngực tôi phát sáng.

Sân khấu rung chuyển dữ dội.

Trên nền nhà, những dòng lời thoại đỏ điên cuồng hiện ra, chồng chéo lên nhau.

“Không đúng kịch bản.”

“Diễn viên Tần Dạ sai vị trí.”

“Vai chính Tần Noãn Noãn không được tự cứu mình.”

“Khán giả không hài lòng.”

“Khán giả không hài lòng.”

“Khán giả không hài lòng.”

Tôi ngẩng đầu nhìn xuống dưới sân khấu.

Tất cả khán giả đều đứng dậy.

Chỉ riêng ghế số mười ba vẫn có người ngồi.

Người đó không đứng.

Không vỗ tay.

Chỉ đặt bàn tay đeo nhẫn lên tay vịn, rất nhẹ gõ một cái.

Cộc.

Âm thanh ấy vang lên rõ hơn toàn bộ tiếng trống.

Ngay sau đó, Ôn Dao trên sân khấu bỗng dừng động tác.

Cô ta quay đầu nhìn về phía ghế số mười ba.

Dù đang ở trong vở diễn, cô ta vẫn như nhận được mệnh lệnh từ người kia.

Tôi lập tức hiểu.

Ghế số mười ba không chỉ là khán giả.

Người đó từng điều khiển cả Ôn Dao.

Anh ba phía sau cũng nhận ra, lập tức hô: “Noãn Noãn, đừng nhìn mặt! Nhìn tay!”

Tôi cúi mắt xuống.

Không nhìn mặt người kia.

Chỉ nhìn tay.

Chiếc nhẫn cổ của Tần gia trên tay hắn rất rõ. Mặt nhẫn khắc ký hiệu giống trên bài vị tổ tiên, nhưng bên cạnh ký hiệu còn có một vết nứt nhỏ hình lưỡi liềm.

Tôi ghi nhớ vết nứt đó.

Đúng lúc ấy, người ở ghế số mười ba chậm rãi nâng tay.

Hắn chỉ về phía anh hai.

Ôn Dao lập tức cười.

“Diễn viên Tần Dạ phá kịch bản.”

“Phạt mất giọng.”

Những sợi chỉ đen từ trên sân khấu rơi xuống, quấn thẳng vào cổ anh hai.

Anh hai khuỵu xuống.

Tôi ôm đứa trẻ sơ sinh, không thể chạy tới ngay. Sư phụ bị quy tắc sau màn giữ lại, anh cả chưa tới lượt lên sân khấu, anh ba đang cố cắt lời thoại đỏ nhưng không kịp.

Tiếng trống càng lúc càng nhanh.

Anh hai ôm cổ, mặt nạ gỗ trên mặt nứt ra một đường.

Tôi nhìn anh, tim đập mạnh.

Không được.

Không thể để nhà hát lấy giọng của anh.

Tôi đặt đứa trẻ sơ sinh xuống nôi, sau đó giơ chuông đồng lên.

Sư phụ đã dạy tôi đánh vào “âm”.

Tôi luyện sai rất nhiều lần.

Nhưng lần này, tôi biết mình phải đánh trúng.

Tôi nhìn sợi chỉ đen trên cổ anh hai.

Không nhìn hình dạng.

Mà nghe âm thanh của nó.

Nó đang kéo giọng anh đi.

Từng chút.

Từng chút.

Tôi lắc chuông.

Leng keng.

Tiếng chuông đầu tiên lệch.

Sợi chỉ chỉ rung nhẹ.

Anh hai đau đến run lên.

Tôi cắn môi, lắc lần thứ hai.

Leng keng.

Lần này, tiếng chuông chạm vào sợi chỉ.

Nó đứt một nửa.

Nhà hát phát ra tiếng gào trầm thấp.

Tôi lắc lần thứ ba.

“Trả giọng cho anh ta.”

Chuông đồng vang lên.

Sợi chỉ đen trên cổ anh hai đứt phựt.

Mặt nạ gỗ trên mặt anh vỡ thành hai nửa.

Cùng lúc đó, cổ họng anh phát ra một tiếng ho khàn.

Rất nhỏ.

Nhưng là tiếng thật.

Anh hai ngẩng đầu, đôi mắt đỏ lên.

Anh mở miệng, giọng khàn đến gần như không nghe rõ, nhưng vẫn nói được.

“Noãn Noãn.”

Tôi lập tức thở phào.

Màn sân khấu rung chuyển.

Dòng chữ đỏ cuối cùng hiện ra trên nền nhà.

“Màn thứ nhất kết thúc.”

“Diễn viên phá vai.”

“Khán giả tức giận.”

Tấm màn đỏ rơi xuống.

Trước khi mọi thứ chìm vào bóng tối, tôi nghe thấy một tiếng cười rất nhẹ từ ghế số mười ba.

Người đó nói:

“Không sao.”

“Còn màn thứ hai.”

CHƯƠNG 8

Khi tấm màn đỏ rơi xuống, tôi tưởng mình sẽ trở lại sau cánh gà. Nhưng Nhà Hát Vô Thanh không cho chúng tôi cơ hội thở.

Bóng tối chỉ phủ xuống trong một khoảnh khắc. Ngay sau đó, tiếng trống lại vang lên, chậm hơn, nặng hơn, giống như có người đang gõ vào một cỗ quan tài rỗng. Khi ánh đèn sáng lại, sân khấu đã biến thành một căn phòng bệnh yên tĩnh.

Không còn mưa. Không còn hành lang. Không còn phòng sinh. Trước mặt tôi là một căn phòng trắng toát, chính giữa đặt một chiếc giường bệnh trẻ em. Trên giường có một cậu bé gầy yếu đang nằm, sắc mặt xanh xao, cổ tay cắm kim truyền dịch. Bên cạnh giường là một người phụ nữ mặc áo khoác đen đang ngồi cúi đầu khóc.

Tần Nhã Lan.

Tôi lập tức nhận ra bà ấy.

Đây là ký ức của bà ấy.

Không đúng. Có lẽ không hoàn toàn là ký ức. Nhà hát đã lấy chuyện thật làm xương, nhưng da thịt bên ngoài có thể đã bị Vô Thanh sửa lại.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...