Ông nội trao toàn bộ khối tài sản trị giá 4 tỷ tệ cho em họ tôi, tôi không nói thêm câu nào, chỉ quay lưng bước đi.
Bác dâu chê tôi thiếu ý chí vươn lên, còn em họ đứng phía sau cười cợt sự nghèo khó của tôi.
Ba ngày sau, trong bữa tiệc chúc mừng.
Một nhân vật mà không ai trong hội trường dám đụng chạm bất ngờ tiến đến trước mặt tôi.
Ngay trước ánh nhìn của mọi người, ông ấy cất tiếng:
“Tổng giám đốc Tô, kế hoạch quý tới của công ty vẫn cần ngài đưa ra quyết định.”
Chiếc ly rư/ợu trên tay em họ rơi thẳng xuống sàn.
Khi ông nội công bố bản di chúc, món sườn xào chua ngọt trên bàn vẫn còn nghi ngút khói nóng.
“Mọi người nghe cho kỹ.”
Ông buông đôi đũa xuống, đưa mắt nhìn khắp bàn ăn.
Sáu người đang ngồi quanh bàn.
Không ai dám động tới thức ăn.
“Toàn bộ bất động sản, tiền gửi cùng cổ phần công ty đứng tên ông hiện nay, cộng lại khoảng 4 tỷ tệ.”
Ông ngưng lại giây lát.
“Tất cả sẽ thuộc về Tô Kiệt.”
Ông lại dừng một nhịp.
“Những người còn lại không được chia.”
Đôi đũa trong tay mẹ tôi trượt xuống, va vào thành bát tạo nên tiếng động khô khốc.
Nước sốt từ đĩa sườn văng lên mu bàn tay bà.
Nhưng bà chỉ ngồi bất động, như chẳng hề cảm nhận được điều gì.
Ba tôi hé môi như muốn nói.
Thế nhưng cuối cùng vẫn không thốt nên lời.
Ông cúi mặt nhìn xuống bàn.
Luồng khí lạnh từ điều hòa thổi qua làm chiếc chụp đèn phía trên khẽ đung đưa.
Tô Kiệt, em họ tôi, ngồi bên phải ông nội.
Khóe môi cậu ta khẽ mím, chân mày hơi nhướng lên, cố tạo vẻ bất ngờ xen lẫn được cưng chiều.
“Ông nội, chuyện này… có phải không hợp lý lắm không? Bác cả và mọi người…”
“Có gì không hợp lý?”
Ông nội lập tức ngắt lời.
Giọng điệu cứng rắn như đang đập bàn.
“Ba cháu mất từ sớm, mẹ cháu một mình nuôi cháu trưởng thành, chịu không ít khổ cực. Năm nay cháu còn thi đỗ công chức, làm vẻ vang nhà họ Tô. Số tiền này vốn nên giao cho cháu.”
Ông vỗ nhẹ vai Tô Kiệt.
“Cháu là đứa biết phấn đấu, ông tin tưởng cháu.”
Tôi đặt đôi đũa xuống.
Trong bát vẫn còn quá nửa phần cơm.
Nhưng tôi chẳng thể ăn thêm nổi.
“Ông nội.”
Tôi lên tiếng.
Bình tĩnh đến mức chính bản thân cũng thấy bất ngờ.
“Vậy cháu thì sao?”
Ngay tức khắc.
Tất cả mọi người đều ngừng lại.
Ông nội nâng chén trà, nhấp một ngụm.
Sau đó nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh nhạt như nhìn một người xa lạ.
“Còn cháu à? Chẳng phải cháu mở một studio nhỏ hay sao? Mỗi năm kiếm được hơn chục vạn tệ, đâu đến mức c.hết đói. Cần nhiều tiền thế để làm gì?”
“Đúng rồi còn gì.”
Bác dâu Triệu Ngọc Lan lập tức phụ họa.
Bà ta gắp một miếng sườn bỏ vào bát Tô Kiệt.
“Niệm Vãn, bác không muốn trách cháu đâu. Con gái như cháu giữ quá nhiều tiền cũng chẳng có tác dụng gì. Khi còn trẻ nên tìm một người đáng tin để kết hôn mới là chuyện quan trọng. Cháu nhìn em họ mình xem, công chức nhà nước, công việc ổn định, tương lai rộng mở. Đưa số tiền này cho nó mới là lựa chọn hợp lý nhất.”
Khi nói những lời ấy.
Đôi mắt bà ta híp lại.
Khóe miệng đầy vẻ đắc thắng.
Giọng điệu nhẹ nhàng như đang trò chuyện về một bữa cơm thường ngày.
Mẹ tôi lập tức ngẩng đầu.
“Chị dâu, thế nào là vô ích? Sự nghiệp của Niệm Vãn là do chính nó gây dựng. Sao có thể gọi là vô ích? Những năm qua nó bỏ ra cho gia đình bao nhiêu tiền? Lần bố nhập viện, ai là người chạy trước chạy sau nửa tháng liền? Ai là người thuê hộ lý?”
“Ôi trời.”
Triệu Ngọc Lan đặt mạnh đũa xuống bàn.
Âm lượng cũng tăng lên rõ rệt.
“Em dâu, em đang muốn tính toán với tôi đấy à? Tiền hộ lý đáng là bao? So với 4 tỷ tệ thì có nghĩa lý gì? Hơn nữa đó vốn là việc cháu gái nên làm. Làm chút chuyện thuộc bổn phận rồi còn đem ra kể công sao?”
“Chị…”
Bàn tay mẹ tôi dưới gầm bàn siết chặt.
Ba tôi đưa tay giữ lấy bà.
Khẽ lắc đầu.
“Đừng nói nữa.”
Giọng ông rất nhỏ.
Nhỏ đến mức như đã chấp nhận mọi chuyện.
Ông nội dùng đầu đũa gõ nhẹ hai cái lên bát.
“Ồn đủ chưa?”
“Trong nhà này chưa tới lượt các người quyết định.”
“Tiền của tôi, muốn cho ai là quyền của tôi.”
Ông nhìn về phía tôi.
Giọng nói có phần dịu hơn.
Nhưng lời lẽ lại càng khiến người ta đau lòng.
“Niệm Vãn, cháu cũng đừng cảm thấy bất công.”
“Không phải ông không thương cháu.”
“Nhưng cháu tự nhìn lại mình xem. Hai mươi bảy tuổi rồi còn chưa có người yêu. Ngày nào cũng vùi đầu trong cái studio bé nhỏ ấy, cháu nghĩ mình làm được việc lớn gì?”
“Tô Kiệt thì khác.”
“Nó làm trong cơ quan nhà nước, quen biết rộng, tương lai sáng lạn.”
“Tiền ở trong tay nó, ông mới yên tâm.”
Hai chữ “yên tâm” được ông nhấn rất mạnh.
Đúng lúc đó.
Tô Kiệt cũng lên tiếng.
Vẻ mặt chân thành đến mức không tìm ra khuyết điểm.
“Chị à, ông nội cũng chỉ đang nghĩ cho cả nhà thôi.”
“Chị cứ yên tâm, sau này nếu gia đình có việc gì, em chắc chắn sẽ không đứng ngoài.”
“Người trong nhà mà, của em cũng là của mọi người.”
Nói xong.
Cậu ta còn mỉm cười với tôi.
Một nụ cười lịch thiệp.
Ôn hòa.
Hoàn mỹ không chút sơ hở.
Nhưng lại khiến tôi thấy buồn nôn.
Tôi không trả lời.
Chỉ lặng lẽ nhìn ông nội.
Người tôi đã gọi là ông suốt hai mươi bảy năm.
Khi còn nhỏ, ông từng cõng tôi trên vai đi chợ mua kẹo hồ lô.
Ngày đầu tiên tôi mang giấy khen về nhà, ông vui vẻ thưởng cho tôi 50 tệ rồi xoa đầu tôi nói:
“Cháu là bảo bối của nhà họ Tô.”
Năm tôi học lớp Tám, ba mẹ rơi vào chiến tranh lạnh, thậm chí còn tính chuyện ly h/ôn.
Chính ông là người đập bàn quát lớn:
“Ai dám ly h/ôn thì đừng bước chân vào nhà này nữa.”
Sau đó, tôi không chịu thi công chức như ý ông mà quyết tâm theo học thiết kế thương hiệu.
Ông giận tới mức nửa năm không nói với tôi câu nào.
Thế nhưng ngày studio khai trương, bà nội lại lén nhét cho tôi một phong bao đỏ.
Bên trong có 20.000 tệ.
“Ông nội cháu bảo bà đưa đấy, đừng nói với ai.”
Khi ấy bà nội vẫn còn.
Nhưng bà đã rời đi bốn năm rồi.
Mà danh xưng “bảo bối” ấy…
Cũng đã thuộc về người khác.
Chương 2
“Ông nội.”
Tôi lại lên tiếng.
Giọng hơi khàn.
“Lợi nhuận năm ngoái của studio là 480.000 tệ, không phải hơn mười vạn như ông nói.”
Không ai cất tiếng.
“Năm ngoái ông phẫu thuật bắc cầu tim, 350.000 tệ viện phí là cháu thanh toán.”
“Lúc Tô Kiệt thi đỗ công chức, tiệc mừng mười bàn hết 80.000 tệ, cũng do cháu chi trả.”
“Đầu năm nay ông nói tầng hầm biệt thự cần sửa chống ẩm, 60.000 tệ, cháu chuyển khoản.”
Tôi bình thản nhắc lại từng chuyện.
Giọng điệu giống như đang đọc báo cáo chi tiêu.
“Những khoản ấy cháu chưa từng nhắc tới.”
“Bởi từ đầu cháu chưa bao giờ xem đó là giao dịch.”
“Ông là ông nội của cháu.”
“Chi tiền cho ông, cháu hoàn toàn tự nguyện.”
Bầu không khí trên bàn ăn yên lặng đến mức nghe rõ tiếng gió từ điều hòa.
Chaporia
Bình Luận (0)