Giọng nói cung kính mà rõ ràng.
“Tổng giám đốc Tô.”
“Kế hoạch quý tới của công ty vẫn cần ngài đưa ra quyết định.”
Chiếc ly rượu trên tay Tô Kiệt rơi thẳng xuống sàn.
Choang một tiếng.
Rượu đỏ văng tung tóe trên nền gạch trắng.
Cả sảnh yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng thở dốc của ai đó.
Tôi nhìn Hạ Dụ Thành.
Ông ấy vẫn giữ tư thế chờ đợi.
Sau lưng ông là phó tổng Lục và Lâm Dữu.
Phó tổng Lục cầm tập tài liệu màu xanh đậm, vẻ mặt lạnh nhạt.
Lâm Dữu đứng bên cạnh, ánh mắt lướt qua những người nhà họ Tô, khóe môi cong lên rất nhẹ.
Tôi đặt ly nước xuống bàn.
“Xin lỗi, bên này mất chút thời gian.”
Hạ Dụ Thành lập tức nói:
“Không sao.”
“Tiệc bên tầng ba đã chuẩn bị xong. Các cổ đông đều đang đợi ngài.”
Một người họ hàng ngồi gần cửa run giọng hỏi:
“Tổng… tổng giám đốc Tô?”
“Ông Hạ, có phải ngài nhận nhầm người không?”
Hạ Dụ Thành nghiêng mắt nhìn người đó.
Ánh mắt rất nhạt.
“Nhận nhầm?”
“Trong giới này, ai dám nhận nhầm Tổng giám đốc Tô Niệm Vãn của Vãn Sinh Capital?”
Bốn chữ Vãn Sinh Capital vừa vang lên.
Cả sảnh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Tô Kiến Minh đột nhiên đứng bật dậy.
“Vãn Sinh Capital?”
“Là Vãn Sinh Capital vừa đầu tư vào khu thương mại Đông Thành?”
Phó tổng Lục lạnh nhạt đáp:
“Không chỉ Đông Thành.”
“Dự án y tế thông minh Nam Uyển, chuỗi thương hiệu tiêu dùng Thanh Mạch, hệ thống trung tâm thương mại An Túc, đều do Vãn Sinh Capital nắm quyền đầu tư chủ đạo.”
Ông nội ngồi trên ghế chủ vị.
Sắc mặt từ đỏ chuyển sang trắng.
Triệu Ngọc Lan mở to mắt nhìn tôi.
Giống như lần đầu tiên nhận ra tôi là ai.
“Không thể nào…”
Bà ta lẩm bẩm.
“Niệm Vãn không phải chỉ mở studio nhỏ sao?”
Lâm Dữu mỉm cười.
“Niệm Vãn Studio đúng là thuộc về Tổng giám đốc Tô.”
“Nhưng đó chỉ là một trong những công ty con của Vãn Sinh.”
Cô ấy nói rất nhẹ.
Nhưng từng chữ lại như tát lên mặt những người vừa khinh thường tôi.
Cô Hai ngồi bên cạnh cứng đờ.
Người họ hàng vừa rồi còn khuyên tôi “giữ quan hệ tốt với em họ” lập tức cúi đầu, không dám nhìn tôi.
Tô Kiệt đứng cách tôi vài bước.
Sắc mặt cậu ta trắng bệch.
Đôi môi mấp máy.
“Chị…”
Tôi nhìn cậu ta.
“Không phải cậu đang kính rượu tôi sao?”
Tô Kiệt siết chặt chiếc ly đã rỗng trong tay.
Ngón tay run nhẹ.
“Em… em không biết…”
“Không biết gì?”
Tôi hỏi.
“Không biết tôi là Tổng giám đốc Tô?”
“Hay không biết cái studio nhỏ mà các người xem thường chính là bên đã nuôi sống công ty nhà họ Tô suốt hai năm qua?”
Tô Kiệt không nói được gì.
Triệu Ngọc Lan lập tức chen vào.
“Niệm Vãn, con nói vậy là có ý gì?”
“Công ty nhà họ Tô phát triển là nhờ nền tảng của ông nội con, nhờ bác cả con chạy trước chạy sau. Sao lại thành nhờ con nuôi sống?”
Phó tổng Lục mở tập tài liệu.
Giọng anh ta lạnh như nước.
“Công ty vật liệu Tô thị trong hai năm gần đây có tổng cộng mười bảy hợp đồng lớn.”
“Mười hai hợp đồng trong số đó đến từ dự án do Vãn Sinh Capital đầu tư.”
“Năm hợp đồng còn lại đến từ đối tác do Tổng giám đốc Tô giới thiệu riêng.”
“Tổng giá trị hợp đồng là 860 triệu tệ.”
“Tính đến quý trước, dòng tiền thực nhận từ các hợp đồng này chiếm 73% doanh thu hoạt động của Tô thị.”
Anh ta khép tài liệu lại.
“Bà Triệu nói là nền tảng của ông cụ Tô, vậy xin hỏi nền tảng ấy nằm ở đâu?”
Triệu Ngọc Lan há miệng.
Không thốt ra nổi một chữ.
Tô Kiến Minh càng tái mặt.
Ông ta biết công ty mấy năm nay sống được nhờ đơn hàng lớn.
Nhưng ông ta vẫn luôn nghĩ đó là do mình may mắn, do người quen nể mặt nhà họ Tô.
Ông ta chưa từng nghĩ người đứng sau lại là tôi.
Ông nội chống tay lên gậy.
Giọng ông khàn đi.
“Niệm Vãn…”
“Chuyện này là thật?”
Tôi nhìn ông.
“Ông có thể hỏi bác cả.”
Tô Kiến Minh lập tức cúi đầu.
Một hành động ấy đã thay cho câu trả lời.
Ông nội ngồi phịch xuống ghế.
Cả người như già đi mười tuổi trong nháy mắt.
Nhưng tôi không thấy hả hê.
Chỉ thấy mệt.
Hạ Dụ Thành nhẹ giọng nhắc:
“Tổng giám đốc Tô, thời gian không còn sớm.”
Tôi gật đầu.
Sau đó cầm túi xách lên.
Trước khi rời đi, tôi nhìn Tô Kiệt.
Chaporia
Bình Luận (0)