Tôi nhìn chiếc xe cách đó không xa.

Giọng bình thản.

“Bởi vì từ đầu tôi đã biết, thứ ông nội giao cho cậu không phải phúc khí.”

“Mà là một cái hố.”

Đồng tử Tô Kiệt co lại.

“Chị có ý gì?”

Tôi mở cửa xe.

“Cậu sắp biết rồi.”

Chương 7

Sáng hôm sau, tin tức Vãn Sinh Capital hợp tác với Hạ thị chiếm trọn trang đầu chuyên mục tài chính.

Cùng lúc đó, chuyện tối qua ở khách sạn Vân Đỉnh cũng bị lan truyền trong vòng bạn bè.

Ban đầu chỉ là vài tấm ảnh mơ hồ.

Sau đó không biết ai đăng đoạn video Hạ Dụ Thành gọi tôi là “Tổng giám đốc Tô”.

Chưa đầy nửa ngày, những người từng dự tiệc đều biết.

Đứa cháu gái bị nhà họ Tô xem thường, hóa ra lại là người đứng sau Vãn Sinh Capital.

Cái gọi là studio nhỏ, hóa ra chỉ là một góc nhỏ trong bản đồ thương nghiệp của cô ấy.

Nhà họ Tô lập tức trở thành trò cười.

Người cười nhiều nhất chính là những người hôm trước vừa nâng ly chúc mừng Tô Kiệt.

Buổi chiều, Tô Kiến Minh gọi điện cho tôi.

Lần này tôi bắt máy.

Giọng bác cả run run.

“Niệm Vãn à…”

“Bác cả có chuyện muốn hỏi cháu.”

Tôi ngồi trong phòng họp, nhìn báo cáo trên màn hình lớn.

“Bác nói đi.”

“Những hợp đồng giữa Tô thị và dự án Đông Thành… có phải sắp hết hạn không?”

“Vâng.”

“Vậy hợp đồng mới…”

“Không gia hạn.”

Đầu dây bên kia lập tức im bặt.

Một lúc sau, giọng Tô Kiến Minh trở nên gấp gáp.

“Niệm Vãn, cháu đừng vì chuyện trong nhà mà ảnh hưởng công việc.”

“Dù sao Tô thị cũng là công ty của ông nội cháu.”

“Không còn đơn hàng của Đông Thành, dòng tiền công ty sẽ rất khó xoay.”

Tôi bình tĩnh hỏi:

“Bác cả, trước đây khi ký hợp đồng, bên Vãn Sinh có cam kết sẽ nuôi Tô thị cả đời không?”

“Không… không có.”

“Vậy thì đúng quy trình thôi.”

Tô Kiến Minh nghẹn lời.

Ông ta bắt đầu mềm giọng.

“Niệm Vãn, bác biết chuyện hôm trước khiến cháu tủi thân.”

“Bác thay mặt bác dâu xin lỗi cháu.”

“Nhưng công ty là tâm huyết của ông nội cháu.”

“Nếu nó có chuyện, ông cụ sẽ chịu không nổi.”

Tôi nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ.

“Bác cả.

“Năm ngoái lúc Tô thị thiếu vốn trả lương, ai chuyển khoản?”

Đầu dây bên kia yên lặng.

Tôi tiếp tục hỏi:

“Khi kho vật liệu bị kiểm tra, ai giới thiệu đội tư vấn pháp lý giúp bác xử lý?”

“Khi ngân hàng từ chối gia hạn khoản vay, ai bảo lãnh bằng dự án phụ của Vãn Sinh?”

“Khi bác dâu mua căn hộ cho Tô Kiệt, lấy danh nghĩa công ty rút tạm 3 triệu tệ, ai giúp bác lấp lỗ hổng?”

Hơi thở của Tô Kiến Minh trở nên nặng nề.

Tôi nói từng chữ rất chậm.

“Những chuyện này bác đều biết.”

“Nhưng tối qua, khi bác dâu sỉ nhục cháu trước mặt mọi người, bác không nói một câu.”

“Khi ông nội bảo cháu lấy nước thay rượu, ép cháu cúi đầu trước Tô Kiệt, bác cũng không nói một câu.”

“Bây giờ công ty có chuyện, bác lại nhớ cháu là người nhà.”

Tôi cười nhẹ.

“Bác cả, có phải hơi muộn rồi không?”

Tô Kiến Minh hoảng thật sự.

“Niệm Vãn, cháu muốn bác làm gì cũng được.”

“Cháu muốn bác dâu xin lỗi, bác lập tức bảo bà ấy đến.”

“Cháu muốn Kiệt Kiệt trả tài sản, bác cũng có thể bàn với ông nội.”

“Nhưng hợp đồng không thể dừng được.”

“Không phải cháu thiếu 4 tỷ tệ sao?”

“Bác bảo ông nội sửa di chúc, chia cho cháu một nửa, được không?”

Tôi nhìn điện thoại.

Bỗng thấy hoang đường.

Hóa ra sự công bằng mà tôi từng mong mỏi, trong mắt họ, chỉ là một món hàng có thể lấy ra mặc cả khi cần.

Tôi nói:

“Không cần.”

“Tôi không thiếu.”

“Cũng không muốn.”

Nói xong, tôi cúp máy.

Ngay sau đó, luật sư Trần gửi văn bản chính thức đến Tô thị.

Toàn bộ hợp đồng sắp hết hạn giữa Vãn Sinh và Tô thị sẽ không gia hạn.

Những dự án chưa ký chính thức lập tức hủy bỏ đàm phán.

Các khoản bảo lãnh liên quan sẽ được xử lý theo đúng điều khoản hợp đồng.

Không có một chữ dư thừa.

Nhưng từng chữ đều đủ khiến Tô thị lạnh sống lưng.

Tối hôm đó, nhóm gia đình bùng nổ.

Lần đầu tiên sau hai ngày tắt thông báo, tôi mở ra xem.

Triệu Ngọc Lan không còn khí thế hôm trước.

Bà ta gửi liên tiếp mười mấy tin nhắn thoại.

“Niệm Vãn, bác thừa nhận hôm đó bác nói hơi quá.”

“Nhưng người một nhà sao có thể tính toán như vậy?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...