Trước khi tiếng đếm ngược kết thúc.
Lộ Chấp Chu giơ tay, cười khổ.
“Tôi bỏ quyền.”
14
Sau trận đấu, mọi người ra ngoài trường ăn mừng.
Mẹ tôi bảo tôi để chiếc cúp
lại trong phòng thiết bị dùng làm địa điểm thi.
“Con thích thể hiện đến vậy sao?”
“Còn muốn cầm cúp đi khoe với tất cả mọi người, hôm nay con đã không nể mặt em mình thế nào à?”
Niềm vui trong lòng,
lập tức tan đi quá nửa.
Ăn được vài miếng.
Tôi lặng lẽ quay lại phòng thiết bị.
Cái lợi của việc không được chú ý là—
dù biến mất cũng không ai phát hiện.
Kết quả lại gặp mấy học sinh khóa dưới trốn trong đó hút thuốc.
Để ngăn tôi đi tố cáo.
Chúng khóa trái cửa nhốt tôi lại.
Chúng không để ý tàn thuốc lập lòe.
Đốt cháy rèm cửa rủ xuống.
Khói lan khắp nơi, dù tôi đã bịt mũi miệng.
Đầu vẫn càng lúc càng nặng.
Trước khi mất ý thức.
Hình ảnh cuối cùng là Trần Nhĩ khoác chiếc áo đồng phục ướt của Lộ Chấp Chu lao vào.
——
Trong cơn mơ mơ màng màng.
Tôi lại mơ thấy khoảnh khắc bắt đầu rung động với Lộ Chấp Chu.
Sau khi Trần Nhĩ vạch rõ ranh giới với tôi.
Tôi lại trở về trạng thái không có bạn bè.
Ngồi ở cầu thang buồn bã.
Có người đi tới đưa tôi một túi đồ ăn vặt.
Tôi không nhìn rõ mặt.
Sau đó nghe bạn học nói.
Nhìn đồng phục thì có lẽ là Lộ Chấp Chu, phần tay áo còn trống viết một chữ “Lộ” đầy trẻ con.
Cho đến hình ảnh cuối cùng trong phòng thiết bị lúc nãy.
Vừa tỉnh lại, tôi lập tức kéo Trần Nhĩ đang ngồi cạnh giường hỏi.
“Là anh, đúng không?”
Trần Nhĩ không phủ nhận.
Về lý trí, với tư cách người lớn hơn, anh nên vạch ra một dấu chấm dứt.
Nhưng về tình cảm, nghĩ đến việc tôi sẽ buồn,
anh vẫn lén lấy áo khoác đồng phục của đàn em Lộ Chấp Chu.
Trộn lẫn vào trường Phụ thuộc.
Đặt trước mặt tôi một túi đồ ăn vặt.
【Trời, vậy nữ phụ cũng yêu nhầm người, người cô ấy thích thật ra không phải nam chính mà là học trưởng?】
【Cũng tốt mà, học trưởng thuộc về nữ phụ, nam chính thuộc về nữ chính.】
【Nhưng tôi thấy không dễ vậy đâu, nam chính hình như… hối hận rồi.】
Rèm giường bị kéo mạnh ra.
Phía sau là Lộ Chấp Chu với sắc mặt khó coi.
15
Trước khi nghe được những lời đó trong phòng bệnh.
Lộ Chấp Chu vẫn luôn cho rằng.
Tôi không có hứng thú với Trần Nhĩ.
Trên sân thi đấu.
Tôi thậm chí không nhìn Trần Nhĩ lấy một lần.
Xa cách đến cực điểm.
Chỉ là Trần Nhĩ đơn phương mà thôi.
Cho đến khi cậu ấy nghe được cuộc đối thoại giữa tôi và Trần Nhĩ.
Mới biết mình sai đến mức nào.
Hóa ra tôi và Trần Nhĩ quen nhau còn sớm hơn cậu ấy.
Hóa ra việc tôi thích cậu ấy…
cũng là vì ban đầu tôi nhầm cậu ấy thành Trần Nhĩ.
Cậu ấy không thể chấp nhận.
Gấp gáp muốn hỏi cho rõ.
Chẳng lẽ những khoảnh khắc chúng tôi bên nhau đều là giả sao?
Chẳng lẽ tình cảm của tôi,
không có một chút nào là dành cho chính cậu ấy sao?
【Nam chính cũng hơi thảm… lúc phát hiện nữ phụ ở trong đám cháy, cậu ấy cũng muốn xông vào, nhưng bị em gái ngăn lại.】
【Lúc đó em gái rối loạn rồi, một tay kéo nam chính, một tay còn phải giữ mẹ.】
【Dù họ có không ưa nữ phụ đến đâu, cũng không muốn cô ấy chết mà.】
【Tôi không thấy nam chính không ưa nữ phụ… nếu thật sự không quan tâm thì đã chẳng để ý tình cảm của cô ấy có thật hay không.】
Tôi khó hiểu nhìn Lộ Chấp Chu.
Tôi không hiểu cậu ấy hỏi những điều này có ý nghĩa gì.
Giữa tôi và em gái Lâm Mẫn Tuệ.
Cậu ấy đã chọn rồi.
Chaporia
Bình Luận (0)