
Giới Thiệu
Bị vị hôn phu chê là đồ nhà quê rồi hủy hôn, ta lập tức trở thành trò cười của cả kinh thành. Không ai ngờ rằng chẳng bao lâu sau, chính những người từng cười nhạo ta lại phải ngẩng đầu nhìn ta bằng ánh mắt khác.
Phụ thân khuyên ta xuống tóc xuất gia. Kế mẫu càng dứt khoát hơn, trực tiếp ban cho ta một dải lụa trắng.
Trong lúc chán nản, ta lẻn vào Quốc Tử Giám uống rượu giải sầu. Cũng chính đêm đó, ta gặp một thư sinh tuấn mỹ như ngọc, lần đầu nếm trải thứ tình cảm cấm kỵ mà trước nay chưa từng biết đến.
Sau đó, ta hoàn thành bức “Lạc Hà Cô Vụ Đồ”. Một bức họa đổi lấy mười vạn lượng vàng, khiến tên tuổi ta vang khắp Thượng Kinh.
Đến yến tiệc mùa xuân, Thám hoa lang Cố Yến Chi đích thân làm thơ tặng ta, muốn nối lại đoạn duyên đã đứt.
Nhưng ngay lúc ấy, vị thư sinh mặt ngọc năm nào lại chặn ta trong thư phòng.
Chàng ôm lấy eo ta, bế thẳng lên bàn sách. Đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào ta, giọng nói vừa uất ức vừa bá đạo:
“Nàng đã ngủ với trẫm bao nhiêu lần rồi, vậy mà vẫn không chịu cho trẫm một danh phận sao?”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)