Đang nhìn một giấc mộng đã mất rồi lại tìm về được.
…
Sau khi ăn xong, sếp quản lý nhận được điện thoại của sếp lớn, vội vàng ra ngoài.
Trợ lý Trần Khải cũng rất thức thời đứng dậy.
“Giang tổng, tôi xuống lấy xe trước.”
Trong nháy mắt.
Căn phòng rộng lớn chỉ còn lại tôi và Giang Cận.
Không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng hít thở của nhau.
Tôi cầm ly nước, không biết nên nói gì.
Anh lại nhìn tôi rất lâu.
Lâu đến mức trái tim tôi bắt đầu đập loạn.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại anh rung lên.
Là Kỳ Nhạc gọi tới.
Tôi lập tức sáng mắt.
“Kỳ Nhạc?”
Giang Cận khựng lại.
“Ừ.”
“Anh liên lạc được với cậu ấy rồi sao?”
“Ừ.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
“May quá.”
“Tôi đang định tìm cậu ấy.”
Ánh mắt Giang Cận lập tức tối đi.
“Tìm cậu ta làm gì?”
“Thì…”
Tôi ngập ngừng.
“Có chút chuyện riêng.”
Không thể nói chuyện màn hình khóa được.
Dù sao đó cũng là bí mật của người ta.
Nhưng không biết vì sao.
Sau khi nghe thấy bốn chữ “chuyện riêng”, sắc mặt Giang Cận rõ ràng lạnh đi vài phần.
Anh cúi đầu uống ngụm trà.
Giọng nói rất nhạt.
“Em với cậu ấy thân lắm sao?”
Em?
Tôi ngẩng đầu.
Giang Cận cũng khựng lại.
Dường như chính anh cũng không nhận ra mình vừa vô thức thay đổi cách xưng hô.
Bầu không khí càng trở nên ngượng ngùng.
Anh ho khẽ một tiếng.
“Ý tôi là…”
“Cô với cậu ấy thân lắm sao?”
Tôi bật cười.
“Không thân.”
“Chúng tôi còn chưa từng học cùng lớp.”
Nghe vậy.
Đường nét căng cứng trên khuôn mặt người đàn ông đối diện dường như dịu xuống đôi chút.
Anh im lặng rất lâu.
Rồi đột nhiên hỏi:
“Tô Dư Bạch.”
“Hửm?”
“Bảy năm nay…”
“Em sống có tốt không?”
Tôi ngẩn người.
“Khá tốt.”
“Tai nạn năm đó nghiêm trọng lắm, bố mẹ tôi sợ ở lại sẽ chạm cảnh sinh tình nên chuyển đến Nam Thành.”
“Những năm này cũng cứ thế mà sống.”
“Tốt nghiệp, đi làm, rồi sống đến bây giờ.”
Tôi cười cười.
“Thật ra cũng không có gì đặc biệt.”
Nhưng người đàn ông trước mặt lại cúi đầu xuống.
Không ai nhìn thấy.
Đầu ngón tay anh đã siết chặt đến trắng bệch.
Đối với tôi.
Bảy năm chỉ là “cứ thế mà sống”.
Nhưng với anh.
Đó là bảy năm sống cùng một người đã chết.
Một lúc sau.
Anh mới chậm rãi ngẩng đầu.
Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào tôi.
Giọng nói rất khẽ.
Như đang hỏi tôi.
Lại như đang hỏi chính mình.
“Năm đó…”
“Vì sao em không từ biệt?”
Giọng nói của Giang Cận rất khẽ.
Nhưng lại giống như một hòn đá rơi xuống mặt hồ yên tĩnh trong lòng tôi.
Tôi ngây người vài giây.
Sau đó bất giác cười khổ.
Quả nhiên.
Anh vẫn để tâm chuyện này.
Cũng phải thôi.
Dù sao năm ấy tôi cũng biến mất không một tiếng động, đến một lời chào cũng không để lại.
Đổi lại là tôi, có lẽ tôi cũng sẽ cảm thấy khó chịu.
Tôi cúi đầu xoay xoay ly nước trong tay.
“Xin lỗi.”
“Tôi không cố ý.”
“Năm đó xảy ra tai nạn, lúc tỉnh lại thì đã ở bệnh viện tuyến tỉnh rồi.”
“Bố mẹ sợ tôi bị ảnh hưởng đến việc học nên làm thủ tục chuyển trường luôn.”
“Tôi vốn định…”
Nói đến đây, tôi khựng lại.
Giang Cận nhìn tôi chăm chú.
“Định làm gì?”
Tôi cười.
Nụ cười mang theo chút tự giễu.
“Định từ biệt anh.”
“Nhưng sau đó nghĩ lại, hình như cũng chẳng cần thiết.”
Đôi mắt Giang Cận khẽ dao động.
“Vì sao?”
“Vì…”
Tôi hít sâu một hơi.
“Anh vốn đã ghét tôi như vậy.”
“Nói hay không, có lẽ cũng chẳng khác nhau là bao.”
Không khí bỗng nhiên trở nên yên tĩnh.
Giang Cận nhíu mày.
“Anh ghét em?”
“Ừ.”
“Chẳng phải năm đó anh đã nói rất rõ rồi sao?”
“Cậu rất phiền.”
“Ngày nào cũng hỏi bài, rất phiền.”
“Thích anh cũng rất phiền.”
“Tốt nhất nên tránh xa anh một chút.”
Mỗi một câu tôi nói ra.
Sắc mặt Giang Cận lại trắng thêm một phần.
Đến cuối cùng.
Anh gần như quên cả hô hấp.
“Tô Dư Bạch.”
Anh nhìn tôi.
“Em nói…”
“Tôi đã nói với em những lời đó?”
Tôi ngẩn người.
“Không phải sao?”
“Chính anh nói mà.”
“Còn nhớ hôm đó là buổi chiều, sau giờ tự học.”
“Tôi còn khóc rất thảm.”
“Ngày hôm sau, trên đường đến trường thì gặp tai nạn.”
“Cho nên…”
Tôi cố gắng cười.
“Thật ra bây giờ nghĩ lại cũng không có gì.”
“Chỉ là lần đầu tiên thích một người nên hơi mất mặt thôi.”
Nhưng người đối diện lại hoàn toàn không cười nổi.
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi.
Một lúc rất lâu sau.
Anh mới cất giọng.
“Tôi chưa từng nói những lời đó.”
Tôi sững sờ.
“Giang Cận…”
“Tôi thật sự chưa từng.”
Ánh mắt anh vô cùng nghiêm túc.
Không có chút gì giống đang nói đùa.
“Tô Dư Bạch.”
“Tôi nhớ rất rõ.”
“Hôm đó trường có cuộc thi vật lý cấp tỉnh.”
“Sau giờ tự học, tôi bị giáo viên kéo đi họp.”
“Tan họp đã hơn chín giờ.”
“Tôi căn bản không gặp em.”
Đầu óc tôi lập tức trống rỗng.
“Không thể nào…”
“Tôi nhớ rõ…”
“Người đó rõ ràng là anh.”
“Giọng nói.”
“Dáng người.”
“Ngay cả áo khoác đồng phục cũng giống hệt.”
Giang Cận khẽ nhắm mắt.
Bàn tay đặt trên đầu gối đã siết chặt.
Một suy nghĩ đáng sợ dần hiện lên trong đầu anh.
“Em còn nhớ người đó đứng ở đâu không?”
“Tầng dưới thư viện.”
“Ánh sáng rất tối.”
“Tôi chỉ nhìn thấy một bên mặt.”
Chaporia
Bình Luận (0)