…
15
Mà lúc này, người đàn ông nào đó hoàn toàn không biết mình đã bị kết án tử hình.
Anh chỉ biết rằng mấy ngày gần đây Tô Dư Bạch bắt đầu tránh mặt mình.
Tin nhắn trả lời chậm.
Bữa sáng không nhận.
Buổi tối cũng không cho đưa về.
Thậm chí còn khách sáo gọi anh là “Giang tổng”.
Kỳ Nhạc ngồi đối diện, nhìn sắc mặt đen như đáy nồi của anh mà run rẩy.
“Cận ca.”
“Cậu thất tình rồi à?”
Giang Cận lạnh lùng nhìn anh.
“Cô ấy không để ý đến tôi.”
“À.”
“Thì sao?”
“Thì sao?”
Người đàn ông nào đó cười lạnh.
“Kỳ Nhạc.”
“Tôi cảm thấy…”
“Có người đang theo đuổi cô ấy.”
Đúng lúc ấy, Trần Khải bước vào.
“Giang tổng.”
“Nhân viên phòng dự án của Tân Duyệt vừa đưa Tô tiểu thư đi ăn.”
Rắc.
Chiếc bút máy trong tay Giang Cận gãy đôi.
Buổi tối hôm đó.
Vị Giang tổng chưa từng đụng đến rượu trong bảy năm qua lại uống say.
Kỳ Nhạc và Trần Khải vất vả lắm mới khiêng được anh đến dưới nhà Tô Dư Bạch.
Mở cửa nhìn thấy người đàn ông say đến đỏ mắt trước mặt, Tô Dư Bạch còn chưa kịp phản ứng thì đã bị anh ôm chặt vào lòng.
Giọng nói khàn đặc mang theo mùi rượu nhàn nhạt cùng sự tủi thân mà chính anh cũng không nhận ra.
“Tô Dư Bạch.”
“Em có thể đừng thích người khác không?”
16
Sau khi ôm lấy Tô Dư Bạch dưới tầng nhà trong cơn say, Giang Cận cũng không nhớ rõ mình đã nói những gì, chỉ nhớ rằng khi tỉnh lại vào sáng hôm sau, Kỳ Nhạc đang ngồi xổm bên cạnh giường bệnh với vẻ mặt vừa thương hại vừa hả hê.
“Cận ca.”
“Cậu đúng là tiền đồ.”
“Uống có mấy ly đã vào viện truyền nước.”
Giang Cận day day thái dương đau nhức, câu đầu tiên hỏi lại là:
“Dư Bạch đâu?”
Kỳ Nhạc nhếch môi.
“Yên tâm đi, chưa chạy.”
“Nhưng nếu cậu không nhanh lên thì chưa chắc.”
Ngay lúc ấy, Trần Khải bước vào, sắc mặt hơi khó coi.
“Giang tổng.”
“Hứa tiểu thư lại đến công ty rồi.”
Ánh mắt Giang Cận lập tức lạnh xuống.
…
Buổi chiều hôm đó, Tô Dư Bạch vừa tan làm thì nhìn thấy Hứa Nghiên đứng chờ dưới lầu.
“Tô tiểu thư.”
“Chúng ta nói chuyện một chút đi.”
Nhà hàng yên tĩnh.
Hứa Nghiên khuấy nhẹ ly cà phê, nở nụ cười đầy tự tin.
“Thật ra cô cũng nhìn ra rồi đúng không?”
“Gia đình tôi và Giang gia là chỗ quen biết nhiều năm.”
“Ông nội anh ấy vẫn luôn rất thích tôi.”
“Hơn nữa, người mà Giang Cận thích suốt những năm qua…”
“Từ trước tới nay đều là tôi.”
Tô Dư Bạch khẽ siết chặt ngón tay.
Nhưng lần này, cô lại bình tĩnh đến lạ.
“Cô chắc chứ?”
Hứa Nghiên cười.
“Đương nhiên.”
“Ngày trước khi tôi đi du học, anh ấy còn tặng tôi một sợi dây chuyền.”
“Còn vì tôi mà nhiều năm không yêu ai.”
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên phía sau.
“Thật sao?”
Sắc mặt Hứa Nghiên cứng đờ.
Giang Cận bước tới.
Ánh mắt anh nhìn cô ta không có lấy một tia nhiệt độ.
“Hứa Nghiên.”
“Tôi nhớ mình đã nói rất rõ rồi.”
“Chiếc dây chuyền đó là quà sinh nhật ông nội bảo tôi mang qua.”
“Còn việc nhiều năm không yêu ai…”
Anh dừng lại một chút.
Sau đó nhìn sang Tô Dư Bạch.
Đôi mắt dịu dàng đến mức khiến trái tim cô khẽ run lên.
“Đó là bởi vì người tôi thích không ở đây.”
“Tôi đợi cô ấy.”
“Đợi suốt bảy năm.”
Hứa Nghiên hoàn toàn tái mặt.
“Giang Cận…”
“Anh…”
“Đủ rồi.”
Giang Cận lạnh nhạt cắt ngang.
“Trước giờ tôi chỉ xem cô như em gái.”
“Người tôi thích từ đầu đến cuối.”
“Chỉ có một mình Tô Dư Bạch.”
Nói xong, anh nắm lấy tay cô.
Mười ngón tay đan vào nhau.
Trước mặt Hứa Nghiên.
Trước mặt tất cả mọi người.
Anh nhẹ nhàng kéo cô vào lòng.
“Dư Bạch.”
“Đừng nghi ngờ bản thân nữa.”
“Anh đã bỏ lỡ em một lần.”
“Không muốn bỏ lỡ lần thứ hai.”
Đôi mắt Tô Dư Bạch đỏ lên.
Bảy năm hiểu lầm.
Bảy năm nhớ nhung.
Cuối cùng, vào giây phút ấy, tất cả đều có đáp án.
Cô ngẩng đầu lên.
Khẽ gọi.
“Giang Cận.”
“Hửm?”
“Em cũng chưa từng thích người khác.”
Người đàn ông trước mặt bỗng khựng lại.
Một giây sau.
Anh cúi đầu xuống.
Nụ hôn dịu dàng rơi trên môi cô.
Giống như cẩn thận chạm vào một giấc mộng đã mất rồi tìm lại được.
Đó là nụ hôn đầu tiên của họ.
Cũng là nụ hôn đến muộn suốt bảy năm.
…
17
Khi biết hai người chính thức ở bên nhau, người vui vẻ nhất ngoài Trì Hoãn Hoãn ra thì chính là mẹ Giang Cận.
Bà gần như vừa gặp Tô Dư Bạch đã kéo tay cô không chịu buông.
“Con bé này thật xinh đẹp.”
“Khó trách thằng nhóc kia nhớ mãi không quên.”
“Con không biết đâu, năm đó sau khi nghe tin con gặp chuyện, nó sốt cao ba ngày liền, làm mẹ sợ chết khiếp.”
Nghe thấy những lời ấy, vành mắt Tô Dư Bạch lại đỏ lên.
Bữa cơm hai nhà diễn ra vô cùng vui vẻ.
Mẹ Giang Cận càng nhìn cô càng thích.
Thậm chí còn lấy ra chiếc vòng ngọc gia truyền đã chuẩn bị từ lâu.
“Dư Bạch, cái này sớm muộn gì cũng là của con.”
Nhưng ngay lúc tất cả mọi người đều đang vui vẻ.
Bố Giang Cận, người từ đầu đến cuối luôn trầm mặc, bỗng nhiên lên tiếng.
“Không được.”
Không khí trên bàn ăn lập tức đông cứng.
Giang Cận nhíu mày.
“Ba.”
Ông Giang nhìn Tô Dư Bạch.
Ánh mắt phức tạp.
Sau đó thở dài.
“Có một chuyện.”
“Đã đến lúc phải nói ra.”
“Năm đó tai nạn của bố mẹ con…”
“Người gây tai nạn là em trai ruột của ta.”
Chaporia
Bình Luận (0)