Anh hai đang uống nước lập tức khựng lại. Anh chậm rãi đặt cốc xuống, vẻ mặt như vừa nuốt phải thứ gì đó rất khó tả. “Lão tổ, sau này mấy câu kiểu này có thể nói uyển chuyển hơn không? Ví dụ như ‘chất liệu hơi đặc biệt’ chẳng hạn.”
Sư phụ liếc anh. “Vào Chợ Âm Dương rồi, thứ đặc biệt như vậy còn nhiều. Ngươi nghe không quen thì bây giờ ở nhà.”
Anh hai im lặng đúng ba giây, sau đó đứng dậy đi lấy cây gậy đánh chó ông cố đưa cho. “Con không nói nữa. Con chuẩn bị.”
Tôi nhìn anh, cảm thấy anh hai tuy sợ nhưng rất có trách nhiệm. Anh nói không đi thì không đi được lâu, cuối cùng vẫn tự giác đi theo.
Anh cả đứng cạnh cửa sổ, vừa nhận xong một cuộc điện thoại. Từ sau khi phong thư xuất hiện, anh đã cho người tra toàn bộ vụ mất mặt xảy ra trong ngày. Anh đưa tài liệu cho anh ba, giọng rất thấp: “Mười bảy người mất mặt. Trong đó có một người của nhánh phụ Tần gia. Ngoài ra, ba người từng làm phẫu thuật thẩm mỹ, hai người là diễn viên tuyến ba, một người là hot blogger chuyên review mỹ phẩm. Điểm chung là đều từng công khai nói muốn đổi mặt, đổi vận hoặc đổi đời.”
Anh ba đẩy kính, kéo ảnh lên màn hình lớn.
Trên màn hình xuất hiện từng khuôn mặt bị xóa mất.
Nói là xóa mất cũng không chính xác. Những người đó không phải bị thương theo cách bình thường. Da mặt họ nhẵn nhụi, không có máu, không có vết cắt, không có vết khâu, giống như từ lúc sinh ra đã không có ngũ quan. Nhưng hồ sơ bệnh viện lại ghi rõ, trước đó họ hoàn toàn bình thường.
Mẹ lập tức đưa tay che mắt tôi.
Tôi kéo tay mẹ xuống một chút. “Mẹ, con nhìn được.”
Mẹ không buông tay ngay. Bà nhìn tôi, mắt vẫn còn đỏ vì chuyện ở Quỷ Môn Quan. Một lúc sau, bà mới nhẹ nhàng thở dài, để tay xuống nhưng vẫn ôm tôi rất chặt.
Tôi biết bà sợ.
Không phải sợ quỷ.
Mà sợ tôi lại bước vào nơi nguy hiểm.
Sư phụ nhìn màn hình, ánh mắt trầm xuống. “Không phải bị lấy mặt đơn giản. Là đã giao dịch. Người bị cưỡng ép lấy mặt sẽ còn oán khí bám trên da, nhưng những người này không có. Chứng minh ít nhất trong khoảnh khắc giao dịch thành lập, bọn họ từng mở miệng đồng ý.”
Anh hai nhíu mày. “Nhưng ai lại đồng ý bán mặt mình?”
Sư phụ cười lạnh. “Người muốn đẹp hơn. Người muốn trẻ hơn. Người muốn thay thân phận. Người muốn dùng mặt người khác để lấy thứ mình không có. Chợ Âm Dương không ép người ta ngay từ đầu. Nó chỉ hỏi một câu thôi.”
Tôi ngẩng đầu. “Hỏi gì ạ?”
Sư phụ nhìn tôi. “Muốn đổi không?”
Trong phòng khách yên tĩnh hẳn.
Chỉ bốn chữ, nhưng tôi nghe mà sống lưng hơi lạnh.
Bởi vì trong văn án của phong thư, cũng là câu ấy.
Muốn đổi khuôn mặt không?
Chỉ cần trả lời, giao dịch sẽ bắt đầu.
Anh ba phóng to ảnh người phụ nữ áo đen không mặt. Chiếc vòng ngọc trên cổ tay bà ta hiện rõ hơn trước. Mẹ vừa nhìn đã mím môi, sắc mặt rất khó coi.
“Chiếc vòng đó đúng là của chị dâu năm đó.” Mẹ nói rất khẽ, như sợ đánh thức thứ gì đó trong ký ức. “Bà ấy tên Tần Nhã Lan, là vợ của chú hai con. Người nhánh phụ. Trước khi Noãn Noãn mất tích, bà ấy thường xuyên qua lại nhà chính, ngoài mặt rất dịu dàng, ai cũng nói bà ấy hiểu chuyện. Nhưng sau đêm đó, bà ấy biến mất. Chú hai nói bà ấy chịu kích động nên bỏ đi, Tần gia tìm rất lâu cũng không thấy.”
Ba đứng bên cạnh mẹ, ánh mắt lạnh hơn.
“Năm đó nhánh phụ nói rất chắc rằng Nhã Lan không liên quan. Bây giờ xem ra, ít nhất bà ấy là một trong những người có mặt tại bệnh viện đêm đó.”
Tôi nhìn người phụ nữ áo đen trong ảnh.
Khuôn mặt bà ta bị xé mất, nhưng không hiểu vì sao, tôi cứ cảm thấy bà ta đang nhìn mình. Không bằng mắt, mà bằng khoảng trống nơi lẽ ra phải có mặt.
Ngọc bội trước ngực bỗng lạnh đi.
Rất lạnh.
Tôi ôm ngực, khẽ nhíu mày.
Sư phụ lập tức nhìn sang. “Noãn Noãn?”
Tôi gật đầu, chỉ vào ảnh. “Ngọc bội sợ bà ấy.”
Sư phụ đi tới, đặt hai ngón tay lên ngọc bội. Vẻ mặt ông vốn đã nghiêm túc, lúc này càng trầm xuống. “Không phải sợ bà ấy. Là mảnh Mệnh Đăng trong người con đang phản ứng với thứ từng tách nó.”
Anh cả hỏi: “Ý là người phụ nữ này từng tham gia tách mệnh Noãn Noãn?”
“Chắc chắn có liên quan.” Sư phụ rút tay lại, nhìn phần mặt bị xé trong ảnh. “Nhưng có phải mặt thật của bà ta hay không thì chưa chắc. Kính Sinh có thể mượn mặt người khác, Thương Cốt có thể bán mặt người khác. Hai kẻ này nếu bắt tay, giả có thể giống thật hơn cả thật.”
Anh hai nghe mà da đầu tê dại. “Vậy vào Chợ Âm Dương, nếu thấy người quen thì cũng chưa chắc là người quen?”
Anh ba bình tĩnh đáp: “Đúng. Nói chính xác là dù thấy chính mình cũng chưa chắc là chính mình.”
Anh hai lập tức che mặt. “Đừng dọa anh.”
“Em đang trình bày rủi ro.”
“Rủi ro của em rất đáng sợ.”
Tôi nhìn hai anh, không nhịn được cười một chút.
Sư phụ lấy từ trong tay áo ra mấy lá phù vàng, lần lượt đặt trước mặt chúng tôi. “Dán sau tai. Ở Chợ Âm Dương, tên thật, mặt thật, giọng thật đều có giá. Nếu có người gọi tên các con, đừng đáp. Nếu có người khen mắt đẹp, da đẹp, giọng hay, đừng tiếp lời. Nếu có người đưa gương, đừng soi. Nếu có người hỏi có muốn đổi không, tuyệt đối không được trả lời.”
Anh hai cầm phù, rất nghiêm túc hỏi: “Nếu họ hỏi con có muốn sống không thì sao?”
Sư phụ nhìn anh. “Ngươi im lặng.”
“Nhưng không trả lời có bất lịch sự không?”
“Ngươi vào chợ quỷ còn muốn lịch sự?”
Anh hai lập tức dán phù sau tai. “Con hiểu rồi. Con sẽ làm người câm.”
Mẹ chuẩn bị ba lô cho tôi.
Lần này ngoài bánh sữa nhỏ, nước ấm, kẹo mềm, khăn tay và bùa hộ thân, bà còn nhét thêm một chiếc mũ len nhỏ. Tôi cầm mũ lên nhìn mẹ.
“Mẹ, trời không lạnh ạ.”
Mẹ đội mũ lên đầu tôi, chỉnh lại rất cẩn thận. “Sư phụ con nói ở đó có người bán tóc. Che lại.”
Tôi lập tức ngoan ngoãn để mẹ đội.
Anh hai nghe vậy cũng lập tức lục túi tìm mũ, khẩu trang và kính râm. Chưa đầy một phút, anh đã tự bọc mình kín đến mức chỉ còn lộ nửa cái trán.
Anh cả nhìn anh một lúc, bình tĩnh nói: “Nếu chợ có bán sự nổi bật, em chắc chắn sẽ bị mua đầu tiên.”
Anh hai đau lòng: “Anh cả, lúc này anh nên bảo vệ tinh thần em chứ không phải công kích em.”
Anh ba nhìn anh từ trên xuống dưới. “Về mặt xác suất, anh càng che càng giống người có hàng quý.”
Anh hai im lặng, sau đó tháo kính râm xuống.
Tôi suy nghĩ rồi lấy một lá bùa nhỏ dán lên khẩu trang của anh. “Anh hai, vậy là được.”
Anh lập tức cảm động. “Vẫn là Noãn Noãn thương anh.”
Sư phụ đứng dậy.
“Đi thôi.”
Cửa vào Chợ Âm Dương không ở từ đường, mà ở tầng hầm cũ của Tần gia.
Chaporia
Bình Luận (0)