
Giới Thiệu
Anh ta nhường căn nhà cưới cho bạch nguyệt quang, còn tôi quay lưng bán luôn cả tòa nhà.
Khi Cận Từ Viễn gọi điện tới, tôi vừa tháo chỉ ở bệnh viện xong.
Túi hồ sơ bệnh án vẫn được kẹp dưới cánh tay.
Ở đầu bên kia, anh lên tiếng:
“Chiếu Từ, Lan Nhân vừa trở về nước, tạm thời chưa tìm được nơi ở. Tầng trên cùng vẫn còn trống, cho cô ấy ở nhờ vài ngày nhé.”
Cơn gió từ cổng bệnh viện thổi qua khiến vết thương vừa tháo chỉ âm ỉ đau.
Tôi cúi xuống nhìn những nếp gấp ở mép túi bệnh án do mình siết quá mạnh.
Bất giác nhớ lại mười lăm ngày trước.
Khi ấy tôi co người trên giường cấp cứu, liên tục gọi cho anh hai mươi bảy cuộc điện thoại.
Cuộc gọi đầu tiên không có người nghe.
Đến cuộc thứ chín thì tự động ngắt.
Tới cuộc thứ hai mươi bảy, pin điện thoại chỉ còn ba phần trăm.
Nữ y tá cúi người hỏi tôi:
“Người nhà vẫn chưa tới sao?”
Tôi đau tới mức không thể nói trọn một câu.
Chỉ biết siết chặt chiếc điện thoại trong lòng bàn tay.
Sau đó, đèn phòng phẫu thuật bật sáng.
Tôi nghe bác sĩ nói chuẩn bị giấy cam kết.
Rồi lại nghe y tá nhỏ giọng bảo:
“Không liên lạc được với chồng bệnh nhân, cứ làm thủ tục cấp cứu trước.”
Đêm hôm ấy.
Cận Từ Viễn đang ở sân bay đón Diệp Lan Nhân.
Trên vòng bạn bè của cô ta có đăng một tấm ảnh.
Bên ngoài lớp kính sân bay là ánh đèn sáng rực.
Cận Từ Viễn khoác chiếc áo màu xám đậm do tôi mua cho anh.
Anh cúi đầu kéo vali giúp cô ta.
Dòng trạng thái chỉ vẻn vẹn một câu:
“Lang thang bao năm như vậy, cuối cùng cũng có người đón mình về nhà.”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)