Chiếc xe ngựa tròng trành, cổng thành dần khuất xa sau lưng.
Tống Hoài Cẩn vẫn đứng sững ở đó, bất động.
Không một ai gọi hắn.
Cũng chẳng có ai đợi hắn.
Phần 12
Tống Hoài Cẩn không biết mình đã quay về bằng cách nào.
Con ngựa đỏ au cõng hắn, chậm rãi bước đi vô định trên phố. Những tiếng ồn ào náo nhiệt bên đường cứ như bị ngăn cách bởi một lớp màn dày đặc, mờ ảo, không nghe rõ ràng.
Một gã tiểu thương đứng trước mặt hắn rao bán bánh hoa quế.
Hắn bỗng nhớ lại lần đầu tiên Tạ Tranh đến Hầu phủ.
Hôm đó hắn vừa từ ngoài thành về, mang theo một thân đầy bụi đất, đang mải miết bước về phía thư phòng. Khi đi qua cánh cửa thùy hoa, khóe mắt hắn lướt thấy một thiếu nữ lạ mặt đang đứng dưới hành lang.
Nghe thấy tiếng động, nàng quay người lại. Đó là một khuôn mặt hắn chưa từng gặp. Chân mày cong cong, da trắng như tuyết, ánh tà dương hắt lên mặt nàng tựa như dát một tầng ánh sáng mỏng manh.
Trái tim hắn bỗng đập thịch một nhịp. Đó là lần đầu tiên hắn gặp nàng. Và nàng đã khiến hắn ngẩn ngơ. Mãi cho đến khi phụ thân gọi đến tiếng thứ ba, hắn mới hoàn hồn.
Phụ thân bảo hắn: “Đó là con gái của Ngâm Tâm, con phải gọi là muội muội.”
Muội muội. Hắn nhìn về phía hành lang. Nàng đang đưa mắt nhìn hắn, đôi mắt sáng long lanh, mang theo vài phần mong đợi.
Trong lòng hắn bỗng trào lên một cảm giác kỳ lạ. Một sự chống đối mà bản thân hắn cũng chẳng hiểu tại sao.
Hắn không muốn gọi nàng là muội muội. Cũng chẳng muốn gọi Giang Ngâm Tâm là mẫu thân. Hắn không gọi ra khỏi miệng.
Thế nên hắn giữ im lặng, lạnh mặt quay lưng bước đi.
Ngày hôm sau, nàng lại đến, đặc biệt mang điểm tâm đến cho hắn. Trong hộp xếp ngay ngắn những chiếc bánh hoa quế. Nàng đứng trước cửa thư phòng, cúi gầm mặt, lí nhí cất tiếng: “Thế tử, đây là bánh hoa quế ta tự làm, huynh nếm thử nhé.”
Chẳng hiểu sao lúc đó hắn lại buột miệng: “Ta không thích bánh hoa quế, mang vứt đi.”
Nàng đứng đực ra đó, hốc mắt ửng đỏ. Nhưng ngay sau đó lại cười xòa: “Không sao, vậy ngày mai ta làm món khác, ta biết làm nhiều món lắm.”
Về sau, nàng ngày ngày đổi món làm đủ thứ điểm tâm. Hắn cứ mặc kệ nàng chạy ra chạy vào Hầu phủ mỗi ngày.
Cho đến khi hắn phát hiện Hoài Ngọc dám tự ý dẫn nàng đi tham gia thi hội. Một đám công tử bột rỗng tuếch thế mà lại thi nhau bán miếng khoe chữ trước mặt nàng. Nàng lại còn cười rạng rỡ đến thế.
Trong lòng hắn bỗng bốc hỏa, lao tới mắng cho nàng một trận té tát. Bọn họ nhắm vào nhan sắc của nàng, vậy thì hắn sẽ bêu rếu nàng là kẻ thiếu giáo dưỡng. Quả nhiên, lũ công tử bột kia liền chùn bước.
Nhìn đám người đó tản đi, trong lòng hắn thở phào nhẹ nhõm. Thấy chưa, đám người đó đâu có thật lòng với nàng. Chỉ có hắn, hắn không chê xuất thân của nàng, không để tâm đến việc nàng có đoan trang hay không.
Hắn thừa biết, mấy cô nương xuất thân hèn mọn như nàng, mục đích chung quy chỉ là để vin vào cành cao hòng hưởng vinh hoa phú quý.
Hắn có thể cho nàng thứ nàng muốn.
Cái xuất thân đó không thể ngồi lên vị trí chủ mẫu Hầu phủ, nhưng hắn có thể vì nàng mà cưới một nữ tử hiền lương rộng lượng, sau này những ngày tháng của nàng sẽ không đến nỗi khó khăn.
Chaporia
Bình Luận (0)