20px

Khi nhìn thấy tôi.

Ánh mắt anh rõ ràng thay đổi.

“Tại sao em lại tới đây?”

Giọng anh hơi trầm xuống.

Tôi còn chưa kịp trả lời.

Tô Niệm đã cười.

“Là em mời chị ấy.”

“Người một nhà cả mà.”

Người một nhà.

Ba chữ ấy khiến tôi muốn bật cười.

Nếu thật sự là người một nhà.

Vậy tôi là người nhà của ai?

Bữa tiệc nhanh chóng bắt đầu.

Mọi người lần lượt nâng ly chúc mừng sinh nhật.

Không khí rất náo nhiệt.

Có người cười đùa:

“Niệm Niệm đúng là được cưng chiều nhất.”

“Nghe nói hôm nay có người còn chuẩn bị quà từ nửa tháng trước.”

Mọi người lập tức nhìn về phía Lục Yến Thanh.

Tô Niệm đỏ mặt.

“Đừng nói lung tung.”

Người kia càng được nước.

“Chúng tôi đâu nói sai.”

“Anh Lục nhớ sinh nhật cô còn hơn nhớ sinh nhật mình.”

Cả phòng bật cười.

Trong tiếng cười ấy.

Chỉ có tôi ngồi im.

Không giận.

Cũng không buồn.

Chỉ thấy mọi thứ thật nực cười.

Đúng lúc đó.

Tô Niệm quay sang tôi.

“Chị Lâm.”

“Chị có chuẩn bị quà không?”

Tất cả ánh mắt lại tập trung về phía tôi.

Rõ ràng.

Đây mới là mục đích thật sự của bữa tiệc.

Họ muốn xem phản ứng của tôi.

Muốn xem tôi mất kiểm soát.

Muốn xem tôi ghen tuông.

Muốn xem tôi làm trò cười.

Tôi đặt chiếc túi giấy bên cạnh lên bàn.

“Có.”

Tô Niệm hơi bất ngờ.

“Cảm ơn chị.”

Cô ta cười nhận lấy.

Mở ra trước mặt mọi người.

Nụ cười trên môi dần cứng lại.

Trong túi không phải trang sức.

Không phải mỹ phẩm.

Mà là một tập tài liệu.

Không khí xung quanh lập tức yên tĩnh.

Tô Niệm hơi tái mặt.

“Cái này là…”

“Tặng cô làm kỷ niệm.”

Tôi bình thản đáp.

Lục Yến Thanh bỗng có dự cảm không lành.

Anh đưa tay lấy tập tài liệu.

Mở ra.

Trang đầu tiên.

Là ảnh chụp màn hình vòng bạn bè.

Dòng trạng thái nổi bật:

【Ngày thứ 1000, cũng là sinh nhật Tiểu Niệm. Một ngày đáng để kỷ niệm.】

Bên dưới.

Là ảnh chụp chung của anh và Tô Niệm.

Tiếng bàn tán xung quanh nhỏ dần.

Không ai hiểu tôi muốn làm gì.

Lục Yến Thanh tiếp tục lật sang trang thứ hai.

Động tác của anh đột nhiên dừng lại.

Đó là hồ sơ bệnh viện.

Tên bệnh nhân.

Lâm Vãn.

Ngày khám.

Chính là ngày đăng bài kia.

Trang tiếp theo.

Giấy siêu âm.

Thai nhi mười hai tuần.

Trang tiếp theo.

Giấy xác nhận đình chỉ thai kỳ.

Ngày thực hiện.

Cũng là ngày hôm đó.

Cả căn phòng hoàn toàn yên lặng.

Không còn ai cười nữa.

Không còn ai nói nữa.

Sắc mặt Lục Yến Thanh trong nháy mắt trắng bệch.

Anh nhìn chằm chằm vào tờ giấy.

Giống như không hiểu nổi những gì mình đang thấy.

“Tôi…”

Môi anh run lên.

“Đứa bé…”

Tôi nhìn anh.

Lần đầu tiên kể từ khi rời khỏi nhà.

Ánh mắt chúng tôi giao nhau.

“Đúng.”

“Tôi đã bỏ nó.”

Giọng tôi rất nhẹ.

Nhẹ đến mức như đang kể chuyện của người khác.

“Ngày đó.”

“Tôi ở bệnh viện.”

“Còn anh ở đây.”

Tôi chỉ vào bức ảnh trên tập tài liệu.

“Chúc mừng sinh nhật cô ấy.”

Không khí đặc quánh.

Có người bắt đầu hít vào một hơi lạnh.

Có người cúi đầu.

Có người không dám nhìn nữa.

Ngay cả Tô Niệm cũng ngây người.

“Chị…”

“Tôi không biết…”

Giọng cô ta run run.

“Tôi thật sự không biết.”

Tôi gật đầu.

“Không sao.”

“Tôi tin.”

Cô ta lập tức ngẩng đầu.

Trong mắt hiện lên tia hy vọng.

Nhưng ngay giây sau.

Tôi lại mỉm cười.

Nụ cười nhàn nhạt.

“Thật ra cô biết hay không biết cũng chẳng quan trọng.”

Tô Niệm cứng đờ.

Tôi nhìn quanh căn phòng.

Nhìn những người vừa rồi còn cười nói vui vẻ.

Rồi chậm rãi đứng dậy.

“Các người nghĩ tôi tới đây để gây chuyện sao?”

Không ai trả lời.

“Tôi không rảnh.”

“Tôi chỉ muốn đưa món quà này.”

“Tặng cho cô ấy.”

“Cũng tặng cho anh.”

Ánh mắt tôi dừng trên người Lục Yến Thanh.

“Để hai người nhớ kỹ.”

“Ngày thứ một nghìn của các người.”

“Cũng là ngày con tôi rời khỏi thế giới này.”

Lục Yến Thanh bỗng đứng bật dậy.

Ghế va mạnh xuống sàn.

Anh nhìn tôi.

Đôi mắt đỏ ngầu.

“Lâm Vãn…”

Nhưng tôi không cho anh cơ hội nói tiếp.

Tôi cầm túi xách.

Chuẩn bị rời đi.

Trước khi bước ra cửa.

Tôi dừng lại.

Quay đầu nhìn anh lần cuối.

“Có điều anh không cần quá áy náy.”

“Từ đầu đến cuối.”

“Trong cuộc hôn nhân này.”

“Tôi cũng chỉ nhận được một câu.”

Tôi khẽ cười.

Nụ cười ấy khiến sắc mặt Lục Yến Thanh càng thêm trắng bệch.

“Đã nhận.”

Nói xong.

Tôi xoay người rời đi.

Phía sau.

Không ai giữ tôi lại.

Chỉ có tiếng đồ vật rơi xuống đất vang lên thật mạnh.

Và lần đầu tiên.

Tiếng gọi hoảng loạn của Lục Yến Thanh đuổi theo từ phía sau.

“Lâm Vãn!”

Nhưng lần này.

Tôi không quay đầu nữa.

Chương 5: Ba Trăm Lẻ Năm Tin Nhắn Dưới Đống Đổ Nát

Sau bữa tiệc sinh nhật hôm đó.

Toàn bộ vòng bạn bè của giới kinh doanh gần như bùng nổ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...