20px

“Lại sinh con ra một lần nữa sao?”

“Để con giống như ta.”

“Bị nhốt đến c/h/ế/t trong bốn bức tường cung điện ấy sao?”

“Hạo Nhi của ta mười bảy tuổi.”

“Chưa từng một lần bước ra khỏi cung.”

“Huynh đệ của con xem con là cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt.”

“Phụ hoàng của con lại muốn con thần phục, ngu độn.”

“Ngoan ngoãn làm một con rối.”

“Con chưa từng nhìn thấy núi sông hồ biển.”

“Không biết trời đất rộng lớn nhường nào.”

“Trước khi mất…”

Ta nghẹn ngào.

Khó nhọc nói hết câu.

“Trước khi mất, con đã nói với ta.”

“Á nương…”

“Nếu có kiếp sau…”

“Xin cho con làm một cánh chim giữa rừng.”

“Một con cá dưới nước.”

“Đừng mang con tới…”

“Đừng mang con tới chiếc lồng này nữa.”

“Lý Lẫm Xuyên.”

“Chàng đã muốn lưu lại hiền danh của mình.”

“Vậy cớ gì còn phải kéo cả cuộc đời ta chôn cùng!”

Ta vùng thoát khỏi sự kiềm chế của chàng.

Loạng choạng đứng dậy đi ra ngoài.

Chàng giữ chặt vạt áo ta.

Giọng nói gần như là van xin:

“Ý Như…”

“Ta biết mình sai rồi.”

“Cho cô thêm một cơ hội nữa.”

“Được không?”

Ta khẽ cong môi đầy mỉa mai.

Từng ngón một gỡ tay chàng ra.

“Điện hạ muốn làm minh quân.”

“Quân đoạt thê của thần tử.”

“Đó là chuyện sẽ để lại tiếng xấu muôn đời.

10

Vừa trở về phòng.

Ta gần như ngã quỵ xuống đất.

Nha hoàn giật mình, vội vàng chạy tới đỡ.

“Mau chuẩn bị xe.”

Ta vịn tay nàng đứng dậy:

“Đêm nay chúng ta lập tức về thành.”

Bên ngoài đã bắt đầu mưa.

Đường núi ẩm ướt lầy lội.

Xe ngựa thỉnh thoảng lại sa xuống bùn, phải có người xuống dọn đường.

Nhưng lần này.

Dường như dừng lại lâu hơn hẳn.

Tiếng người bên ngoài dần dần biến mất.

Ta vén rèm lên.

Một tia sét xé toạc màn đêm.

Đất trời trong khoảnh khắc trắng bệch.

Cũng trong khoảnh khắc ấy.

Ta nhìn rõ cảnh tượng phía trước.

Xung quanh xe ngựa đều là thị vệ.

Nha hoàn và gia đinh trong phủ bị nhét vải vào miệng.

Hai tay bị trói quặt ra sau lưng, ép quỳ xuống đất.

Lý Lẫm Xuyên đứng cạnh xe.

Đưa tay về phía ta.

“Nếu không muốn bọn họ chết.”

“Thì xuống xe đi.”

Ta gạt tay chàng ra.

Lại bị hai ma ma cưỡng ép đưa lên loan giá của chàng.

Lý Lẫm Xuyên ngồi đối diện ta.

Ta nhìn thẳng vào mắt chàng:

“Xâm phạm gia thất người khác, cưỡng đoạt thê tử của thần tử.”

“Điện hạ không sợ miệng lưỡi thiên hạ sao?”

Lý Lẫm Xuyên bình thản như nước:

“Ý Như không cần lo cho cô.”

“Hứa Nhị tiểu thư trên đường lễ Phật trở về nhà.”

“Không may rơi xuống vực sâu.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...