Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tạ bá phụ và bá mẫu đều là những người hiểu lý lẽ, từ trước đến nay vẫn luôn đối đãi với ta rất tốt .
Thế nhưng nói cho cùng, Tạ Trường Đình vẫn là con trai ruột của họ.
Dù không tán thành cách làm của Tạ Trường Đình, họ vẫn sẽ dành cho hắn sự thiên vị của bậc phụ mẫu.
Bởi vậy , sau khi Tạ Trường Đình dưỡng thương khỏi hẳn, cả nhà Tạ gia đã đích thân đến cửa.
Tạ bá phụ và bá mẫu đều mang vẻ mặt đầy áy náy, liên tục nhận lỗi và xin lỗi phụ mẫu ta , đối với ta cũng hết mực đau lòng và tiếc nuối.
Còn Tạ Trường Đình, giữa hàng mày khóe mắt đều là vẻ nhẹ nhõm và vui mừng vì đã được như ý nguyện.
Ta âm thầm nhắc nhở chính mình .
Đau dài chẳng bằng đau ngắn.
Nhân duyên không thuộc về mình , đã không nên cưỡng cầu thì cũng đừng cố cầu nữa.
06
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Sau khi người Tạ gia rời đi , mẫu thân kéo tay ta lại , nhẹ giọng nói :
“Diệu Nghi, đừng quá đau lòng. Mẫu thân nhất định sẽ chọn cho con một vị phu quân tốt hơn.”
Phụ thân cũng lên tiếng:
“ Đúng vậy . Với gia thế của Thôi gia chúng ta , lại thêm phẩm hạnh và dung mạo của con, cho dù gả vào hoàng gia cũng hoàn toàn xứng đáng.”
Trong lòng ta chợt ấm áp, hốc mắt cũng ngân ngấn lệ. Ta mỉm cười đáp:
“Vâng.”
Ngay trong ngày hôm đó, phụ mẫu đã mời bà mối đến làm mai cho ta .
Từng bức họa chân dung của các công t.ử được bày thành một hàng trước mặt ta .
Ta hiểu rõ hoàn cảnh của mình , cũng biết bản thân nên làm gì.
Ta không thể để phụ mẫu phải lo lắng thêm nữa.
Vì vậy , ta nghiêm túc xem từng người một.
Thế nhưng xem tới xem lui, ta vẫn có cảm giác như đang nhìn những thứ thuộc về người khác, chẳng có mấy liên quan đến mình .
Bà mối đứng bên cạnh thao thao bất tuyệt:
“Vị Lý công t.ử này xuất thân từ gia đình ba đời thanh quý. Còn vị Chu công t.ử kia tuổi còn trẻ đã đỗ cử nhân...”
Ta khẽ “ vâng ” một tiếng, nhưng ánh mắt lại bất giác hướng ra ngoài cửa sổ, dừng trên cây hải đường đang nở hoa.
Mẫu thân nhìn ta hồi lâu rồi chậm rãi nói :
“Không sao cả. Nếu nhóm này không được thì lại xem nhóm khác. Thiếu gì những nam nhi tốt , rồi sẽ có người thích hợp thôi.”
Nói xong, bà còn bổ sung thêm một câu:
“Chỉ cần không mang họ Tạ, tốt đến đâu cũng được .”
Ta cụp mắt xuống, không nhịn được mà khẽ bật cười .
Thế nhưng còn chưa đợi phụ mẫu chọn được người thích hợp cho ta , Thôi gia đã nhận được thánh chỉ ban hôn.
Thánh thượng vậy mà lại chỉ hôn ta cho Tạ Trường Phong.
Cả nhà chúng ta đều sững sờ.
07
Tạ Trường Phong là đường huynh của Tạ Trường Đình.
Hai đời Tạ gia, đều nổi danh với danh xưng “một nhà song kỳ lân”.
Phụ thân của Tạ Trường Phong từng là vị Trạng nguyên trẻ tuổi nhất triều đại này .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ao-cuoi-theu-hoa/3.html.]
Đáng tiếc, ông lại qua đời khi tuổi còn rất trẻ.
Không lâu sau đó, mẫu thân của Tạ Trường Phong cũng buông tay nhân thế mà đi theo chồng.
Hiện nay người đứng đầu Tạ gia là phụ thân của Tạ Trường Đình.
Tạ bá phụ xuất
thân
tiến sĩ, từng
làm
quan địa phương, cũng từng đảm nhiệm chức vụ tại Lục bộ, hiện giữ chức Thị độc Học sĩ của Hàn Lâm viện.
Đến thế hệ này , Tạ Trường Phong tuổi còn trẻ đã giữ chức Long Tương Vệ Đô Chỉ Huy Sứ chính tam phẩm, thống lĩnh thân quân của thiên t.ử, là tâm phúc được Hoàng thượng hết sức tín nhiệm.
Còn Tạ Trường Đình giữ chức Tư Trực Đại Lý Tự tòng lục phẩm, cũng là một vị quan trẻ tuổi đầy triển vọng trong việc tra án xử án.
Sau khi tiễn vị thái giám truyền chỉ rời đi , phụ mẫu ta nhìn nhau không nói nên lời.
Phụ thân khẽ thở dài:
“Thánh mệnh không thể trái. Hãy chuẩn bị gả con gái thôi.”
Mẫu thân thì đầy vẻ lo âu:
“Cùng ở trong một phủ, ngày sau ngẩng đầu không gặp thì cúi đầu gặp. Mối quan hệ này e rằng sẽ khó xử lắm đây.”
Ta nhẹ giọng an ủi:
“Phụ mẫu cứ yên tâm. Con sẽ tự chăm sóc tốt cho mình . Nếu có người phải ngượng ngùng thì cũng nên là Tạ Trường Đình. Hôn sự là do huynh ấy chủ động từ bỏ, còn con phụng chỉ gả cho đường huynh của huynh ấy . Sau này gặp mặt, người nên tránh né phải là huynh ấy mới đúng.”
Phụ thân trầm ngâm một lúc rồi gật đầu:
“Diệu Nghi nói rất phải . Con cứ đường đường chính chính, vẻ vang xuất giá là được . Những chuyện khác không cần nghĩ nhiều.”
Lông mày mẫu thân cũng giãn ra đôi chút, nhưng vẫn cẩn thận dặn dò:
“Tạ Trường Phong ở độ tuổi này đã có thể ngồi ở vị trí cao, trở thành tâm phúc của thiên t.ử, tuyệt đối không phải người đơn giản. Sau này gặp chuyện gì con cũng phải cẩn trọng hơn, nhớ chăm sóc bản thân thật tốt .”
Ta khẽ gật đầu nhận lời.
08
Ngày Tạ Trường Phong đến nạp sính.
Trời vừa tờ mờ sáng, trước cổng Thôi phủ đã trở nên náo nhiệt.
Chàng cưỡi trên lưng tuấn mã cao lớn, khoác trường bào gấm màu huyền sắc, bên hông thắt đai bạc của Long Tương Vệ. Dung mạo lạnh lùng cương nghị, khí thế quanh người so với các võ tướng bình thường lại nhiều thêm vài phần trầm ổn .
Phía sau là một đội thân binh khiêng sính lễ. Bước chân đều tăm tắp, lặng lẽ không một tiếng động. Nhìn chẳng giống đến nạp sính, trái lại giống như đang hành quân bày trận.
Từng gánh sính lễ được đưa vào tiền viện. Nào vàng bạc châu báu, khí cụ quý giá, nào lăng la gấm vóc, cổ ngoạn thư họa, chất đầy kín cả sân.
Tạ Trường Phong cung kính hành đại lễ với phụ mẫu ta , giọng điệu lễ độ nhưng không hề gượng ép:
“Thôi đại nhân, Đỗ phu nhân, tiểu chất hôm nay đến đây nạp sính. Ngày sau khi Thôi tiểu thư bước vào cửa Tạ gia, ta nhất định sẽ đối đãi bằng lễ, tuyệt không phụ lòng nàng.”
Thấy Tạ Trường Phong lễ nghi chu toàn , lại có vẻ vô cùng coi trọng cuộc hôn sự này , nếp nhăn trên trán phụ mẫu ta cũng giãn ra , cả hai đều mỉm cười gật đầu.
Sau khi ngồi xuống, ánh mắt Tạ Trường Phong vô tình dừng lại nơi bình phong, khẽ khựng một thoáng.
Ta cúi đầu nhìn mũi hài của mình , rồi chậm rãi bước ra từ phía sau bình phong.
Chàng lập tức đứng dậy, chắp tay hành một lễ ngang hàng với ta . Ánh mắt quang minh lỗi lạc, giọng nói trầm thấp:
“Thôi tiểu thư.”
Ta hơi khom người thi lễ, nhẹ nhàng đáp lại .
Ta và Tạ Trường Phong cũng không phải người xa lạ, bởi chúng ta đã quen biết nhau từ thuở nhỏ.
Ta vẫn còn nhớ, khi còn bé, chàng từng dẫn ta và Tạ Trường Đình cùng đi thả diều.
Khi ấy , chàng cũng gọi ta là “Diệu Nghi muội muội ”, giọng nói ôn hòa, hàng mày khóe mắt luôn mang ý cười .
Về sau , khi ta và Tạ Trường Đình đính hôn, chàng liền đổi cách xưng hô, khách khí gọi một tiếng “Thôi tiểu thư”. Mỗi lần gặp mặt cũng chỉ gật đầu chào hỏi, không nói thêm lời nào.
Lớn hơn một chút, chàng đầu quân nhập ngũ, gia nhập Long Tương Vệ. Chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã thăng đến chức Đô Chỉ Huy Sứ.
Chaporia
Bình Luận (0)