Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nguyên Mộ dường như chưa bao giờ phát giác ra chuyện này . Nàng không còn trong trắng nhưng lại ngây thơ: nàng lả lơi, lại thiên chân. Vô thức mà mê hoặc tâm thần người khác. Giống như tinh mị trong những cuốn chí quái b.út ký, nàng dò ra cánh tay tinh tế tuyết trắng, mang theo bộ dáng ngây ngô thuần lương, chậm rãi vòng lấy đầu vai nam nhân.

Nguyên Mộ sắp hỏng mất mà khóc tới. Hoàng Đế không nói lời nào với Nguyên Hoàng Hậu, liền trực tiếp rời khỏi đài cao. Nguyên Hoàng Hậu lòng tràn đầy nhớ mong đều là kế hoạch đêm nay, trong l.ồ.ng n.g.ự.c nhịp đập như tiếng chuông trống. Nhìn thấy hai người rời đi sau , nàng ta lập tức an bài người chuẩn bị , cũng không lưu ý đến sự thân mật không tầm thường giữa bọn họ.

Sau khi thoát khỏi tầm mắt mọi người , Hoàng Đế liền chặn ngang bế bổng Nguyên Mộ lên. Ban đầu nói là muốn Nguyên Mộ bồi hắn đến Kỳ Niên Điện nghỉ ngơi, cuối cùng lại thành ra hắn ôm Nguyên Mộ qua đó. 

Rời khỏi đài cao một lúc, thân hình căng c.h.ặ.t của Nguyên Mộ lập tức thả lỏng lại . Thân hình nàng chấn động, đôi mắt toàn là nước mắt, đáng thương đến cực điểm. Nhưng cánh tay Nguyên Mộ như cũ vẫn gắt gao vòng lấy cổ Hoàng Đế. 

Nàng xấu hổ, da mặt mỏng, cả gương mặt đỏ bừng đều chôn vào vạt áo của hắn . Lễ phục điển nhã cao quý, dường như nàng vẫn là vị Chiêu Nghi nương nương đoan trang nhưng mà dưới lớp áo ngoài đầy màu sắc ấy , áo trong đã sớm ướt đẫm.

Nước mắt của Nguyên Mộ đã áp chế được lệ khí phát sinh trong lòng Hoàng Đế khi hắn vừa nhìn thấy nàng thân cận với Sở Vương. Giữa bọn họ đương nhiên không thể có chuyện gì nhưng Nguyên Mộ đã để lại thái độ lúc trước quá rõ. 

Nhìn vẻ ngoài đơn thuần có chút ấu trĩ, kỳ thực lại lả lơi ong bướm, cực kỳ am hiểu dụ dỗ nam nhân. Nguyên Mộ khóc đến quá đỗi đáng thương. Nàng hễ khóc là trên người lại tỏa ra mùi hương ngào ngạt khó lòng giải thích. 

Trên người Hoàng Đế cũng bị dính lây mùi hương ấy , trên bộ lễ phục màu đen thẫm chiếm cứ hoa văn rồng năm móng phảng phất mùi hương dường như cũng biến thành những đóa hoa đang nở rộ.

Hắn nâng khuôn mặt Nguyên Mộ lên, thấp giọng dỗ dành: “Không khóc , không ai nhìn thấy đâu .”

Ai dám thẳng thắng mà nhìn trực diện vào thiên nhan của Hoàng Đế cơ chứ? 

Huống chi, Hoàng Đế không có sở thích chia sẻ vẻ đẹp đẫm lệ của người bên gối cho kẻ khác xem. 

Khoảng cách từ đài xem hội đến Kỳ Niên Điện, nơi nghỉ ngơi của Hoàng Đế không xa, đi lại là đường ngan qua ngự đạo. Ven đường chỉ có quân sĩ. Đây là một con đường yên tĩnh vắng người . 

Lavie

Cho nên sau khi thả lỏng lại , nước mắt Nguyên Mộ căn bản dừng không được .

Nàng thậm chí còn suy nghĩ, Hoàng Đế có phải hay không đã biết kế hoạch của các nàng nên cố ý mượn chuyện này tới trừng phạt nàng.

Nhưng Hoàng đế chỉ nhẹ nhàng xoa xoa đuôi mắt Nguyên Mộ. 

“Sớm đã sai người gọi nàng qua đó, vậy mà cứ thích ở trong góc lẩn tránh.” 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/de-vuong-bac-tinh-truy-the-hoa-tang-trang/chuong-27.html.]

Ngữ điệu hắn dần thanh hòa: “Lại còn cùng A Chương dây dưa một chỗ, nàng mới ngoan được mấy ngày đã lại có ý đồ khác sao ?”

A Chương là tự của Sở Vương. Giọng điệu Hoàng Đế ôn nhu, mơ hồ lộ ra chút dung túng và đau lòng của bậc trưởng bối. Lời nói tuy có phần nghiêm khắc nhưng thật sự không mang ý chỉ trích. 

Tính tình Hoàng Đế vốn âm tình bất định, nhưng cũng không phải hạng người sẽ bắt lấy một sự kiện không buông. Ngược lại , Hoàng đế trong một vài thời khắc lại rất khoan dung, sau khi tức giận qua đi , hắn liền không nói thêm điều gì nữa.

Nguyên Mộ lại trở nên mê muội . Chẳng có ai gọi nàng qua cả. Nàng ngẩng đầu lên, có chút vội vàng mà biện giải: “Không có ai bảo thiếp qua đó cả, thưa Bệ hạ.”

“Vậy còn A Chương?” 

Đốt ngón tay Hoàng Đế xoa lên cánh môi nàng: “Lúc trước dẫn nàng đi gặp đệ ấy , là bởi vì có Trẫm ở đó.” 

Hắn nhẹ giọng hỏi: “Lúc Trẫm không có mặt, nàng có nên cùng đệ ấy tiếp xúc hay không ?”

Chẳng có nơi nào trọng trinh tiết nữ t.ử hơn cung đình. Ở dân gian, nếu liên hệ với ngoại nam thì cùng lắm là một tờ hưu thư. Nhưng ở hoàng gia, đó là đại bất kính đối với thiên t.ử. Nếu thực sự có chuyện làm trái quy định, thứ chờ đợi chỉ có vô số ám hình cùng rượu độc lụa trắng. 

Nguyên Mộ và Sở Vương, ngoại trừ vài câu xã giao trước mặt vị nội thị già kia thì chẳng nói điều gì hơn. Nhưng nghĩ đến cành khô xinh đẹp kia , nàng bỗng dưng không dám nhìn thẳng vào mắt Hoàng Đế.

Nguyên Mộ cúi đầu, ngoan ngoãn nói : “Không nên.” 

Hàng mi dài của nàng khẽ run, giọng nói hàm ý khiếp sợ: “Thiếp... sau này thiếp sẽ nhớ rõ, thưa Bệ hạ.”

Ở chỗ Hoàng Đế, phản bác và biện giải đều vô dụng. Một khi hắn đã định đoạt thì không thể thay đổi. Nhớ tới đêm đó lúc Hoàng Đế vừa trở về Kinh thành cách đây không lâu, Nguyên Mộ đến hiện tại vẫn cứ thấy lòng sợ hãi. Thật may là Kỳ Niên Điện đã ở ngay trước mắt.

Hoàng Đế đã uống chút rượu, mặt mày thấm đẫm một chút men say. Nội thị sẽ thường chuẩn bị sẵn trà giải rượu cho hắn nhưng có Nguyên Mộ ở đây, hắn liền không để người khác nhúng tay. 

Nàng không quen được hầu hạ, cũng chẳng quá biết cách hầu hạ người khác. Thế nhưng dường như đây là quy tắc ngầm của người hầu ở T.ử Vi Điện. Bọn họ rất ít khi quấy rầy, chỉ âm thầm chuẩn bị mọi thứ chu toàn ở chỗ tối. 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...