Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nguyên Hoàng hậu từ nhỏ đã nhiều bệnh, thường xuyên nằm trên giường, tuổi thọ khó lòng kéo dài. Nhưng khác với những người thâm cư nội trạch bệnh tật, nàng ta lại thiên tính nhiệt ái hết thảy những gì náo nhiệt hoan gào. Ngay cả khi bệnh nặng nhất, Nguyên Hoàng Hậu vẫn muốn xem các binh linh biểu diễn.
Nàng ta hưởng thụ cảm giác được vạn người chú ý, thích ánh mắt hâm mộ của toàn bộ người xung quanh. Vì thế mỗi dịp sinh thần, Nguyên Hoàng Hậu đều dốc hết mười hai phần sức lực để chuẩn bị . Gần đây tinh lực của nàng ta khá tốt , nàng ta vừa ngồi trên đài cao xem biểu diễn, vừa thong thả sắp xếp chuyện ở Kỳ Niên Điện.
Phụ thân nàng ta là Nguyên Điệt vừa mới bận việc rời đi lại quay trở lại . Quan hệ giữa nàng ta và phụ thân vốn bình thường, dù ông thương nàng ta nhưng người ông coi trọng nhất vĩnh viễn là huynh trưởng.
Dù hiện tại nàng ta đã là Hoàng Hậu, đã cố gắng chống chọi bệnh tật để làm được một vài việc, nhưng hiếm khi nàng ta thấy được sự tán thưởng và chân thành trong mắt phụ thân .
Nguyên Hoàng Hậu đang định chào phụ thân thì người hầu hạ giọng, vội vàng chạy tới báo tin: “Không xong rồi , nương nương! Kỳ Niên Điện xảy ra chuyện rồi !”
Sắc mặt nàng ta lập tức đại biến. Nhưng khi nàng ta vừa đứng dậy, phụ thân đã lãnh đạm lên tiếng: “Đã làm Hoàng Hậu bao lâu rồi mà tính tình vẫn còn nóng nảy như thế?”
Nàng ta nghiến răng, kính cẩn đáp: “Nữ nhi xin tuân lệnh phụ thân dạy bảo. Chỉ là có chút việc tư cần xử lý, xin phụ thân cứ nghỉ ngơi, nữ nhi lập tức quay lại ngay.”
Thực ra việc đưa người vào cung không phải chủ ý của nàng ta . Trên thế giới này không có nữ t.ử nào lại tình nguyện đẩy trượng phu của mình vào tay kẻ khác.
Lúc đầu nàng ta đã từng nghĩ dù có mất mạng cũng phải sinh hạ đích t.ử cho Hoàng Đế. Chính phụ thân đã ngăn nàng ta lại và đề nghị đưa Nguyên Mộ vào cung. Nguyên Hoàng Hậu không cam lòng, nhất là khi thấy Hoàng Đế hết lần này đến lần khác che chở cho Nguyên Mộ, nàng ta theo bản năng nảy sinh sự sợ hãi.
Chuyện đưa người vào cung lần này Nguyên Điệt vẫn chưa hay biết , nàng ta sợ sinh sự nên không dám nói nhiều.
Nhưng nàng ta chưa kịp rời đi , mấy thị nữ nhà họ Thôi đã hớt hải quỳ xuống trước mặt: “Nương nương! Cầu người hãy cứu tiểu thư nhà chúng ta !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/de-vuong-bac-tinh-truy-the-hoa-tang-trang/chuong-29.html.]
Khung trần Kỳ Niên Điện
được
chạm khắc vô cùng đặc biệt, tựa như bầu trời
sao
xa xăm mỹ lệ, mà vắt ngang chính giữa điện. Nguyên Mộ vốn
không
hiểu thiên văn, bởi lẽ ở dân gian đây là điều cấm kỵ.
Tiền triều từng
có
vị đại thần vì ngầm tính toán tinh tượng, ý đồ
nhìn
trộm hoàng mệnh mà
bị
quân vương nghi kỵ, xử bằng cực hình.
Thế nhưng mệnh cách của Nguyên Mộ lại rất đặc biệt. Từ thuở nhỏ, nàng đã thường xuyên gặp các thuật sĩ; họ chỉ cần nhìn qua tướng mạo nàng là đã kinh hãi vạn phần, phảng phất như nàng là một điềm họa di động.
Lavie
Khi còn ở trang viên, thi thoảng đám trẻ nhỏ lân cận vẫn dùng đá ném vào cửa sổ nhà nàng, chúng hò hét đầy ác ý: "Đây là nơi ở của tai tinh phải không ? Chúng ta làm thế này có tính là vì dân trừ hại chăng?"
Vận mệnh vốn là thứ huyền diệu khôn lường. Nguyên Mộ nằm ngửa trên giường nệm, ngưng mắt nhìn về phía đàn tinh tú trên khung trần, tâm trí vô thức thất thần giữa từng trận sóng triều d.ụ.c niệm. Nhưng ngay nháy mắt sau , suy nghĩ của nàng đã bị mạnh mẽ kéo trở về. Chiếc nhẫn ban chỉ lạnh lẽo trên tay Hoàng Đế chạm vào làn da tuyết trắng mềm mại, mang lại cảm giác kích thích đến kinh người . Trong điện đầy ắp hoa mẫu đơn nở rộ trái mùa, sắc đỏ thẫm đan xen, tỏa hương ngào ngạt, sương đọng nhụy hoa, mỹ lệ tựa chốn tiên cảnh.
Nguyên Mộ khẽ nhíu mày, nàng c.ắ.n c.h.ặ.t cánh môi, thấp giọng hít một hơi khí lạnh. Nhưng Hoàng Đế không còn nương tay với nàng nữa. Hắn vốn ít khi uống rượu nhưng một khi đã say lại có phần mất kiểm soát.
Hoàng Đế cúi người hôn lên môi Nguyên Mộ, hắn c.ắ.n nhẹ vào môi dưới của nàng như một lời trách cứ: "Lúc này mà cũng dám thất thần sao ?"
Nàng không kìm được lệ nóng, vặn vẹo vòng eo giãy giụa. Sau làn sóng ôn hòa là bão tố mãnh liệt nổi lên. Tâm trí Nguyên Mộ hỗn loạn, không còn sức để suy tính bất cứ điều gì. Nàng tựa vào lòng Hoàng Đế, hai cổ tay bị khóa c.h.ặ.t ra sau lưng. Lễ phục trên người sớm đã trút bỏ, chỉ còn lại chiếc áo lông chồn trắng muốt mà hắn khoác cho vì sợ nàng lạnh.
Vẻ thanh lãnh ban ngày tan biến, hốc mắt Nguyên Mộ đỏ bừng, ngồi trên gối hắn mà khóc , tựa như một chú hồ ly nhỏ bị bắt nạt. Tiếng khóc của nàng nức nở giữa đêm thâu vắng lặng, vô cùng động lòng người .
Đôi cổ tay gầy guộc bị trói buộc, dưới làn da băng cơ ngọc cốt thấp thoáng những khớp xương thanh tú. Nếu không có chiếc vòng cũ kỹ bằng chất liệu thô sơ kia , xúc cảm có lẽ sẽ còn rõ rệt hơn nữa. Chiếc vòng ấy rất mảnh, màu sắc nhạt nhẽo, xưa nay vốn khó khiến người ta chú ý.
Suốt hai năm Nguyên Mộ vào cung, chưa từng có ai lưu tâm nhưng trong những khoảnh khắc này , sự hiện diện của nó lại trở nên hết sức rõ ràng.
Ánh mắt Hoàng Đế tối sầm lại . Hắn vuốt ve khuôn mặt Nguyên Mộ, đôi mắt phượng nhuốm màu men say: "Lúc trước ở Sóc Phương, Trẫm tình cờ gặp được một khối phác ngọc. Thợ thủ công nói đó là loại chất liệu tốt nhất, Trẫm đã sai người mang đi chế tác một đôi vòng tay."
Hoàng đế thầm thì bên tai nàng: "Sắp tới Tân niên rồi , tặng nàng làm quà Tân niên có được không ?"
Chaporia
Bình Luận (0)