“Cho nên, ai có thể dùng lễ vật vừa gặp đã đánh trúng tim hắn, người đó thắng!”
Tô Dĩ Nhu liên tục đáp lời.
Ta thấy ồn ào, đóng cửa sổ, cúi đầu tỉ mỉ thêu một chiếc khăn tay, trên đó là hình một con tam hoa ly nô nhảy nhót vồ bướm.
Nhìn con ly nô dần hiện hình, ngây ngô đáng yêu, lòng ta cũng mềm lại, khóe môi khẽ cong lên.
Hắn bôn ba nghìn dặm mà đến, ta tất nhiên không thể tay không đón tiếp.
Món quà này, hy vọng hắn sẽ thích.
08
Ba ngày sau, ta giữ lời, dẫn Tô Dĩ Nhu cùng đi dự yến.
Đến hậu hoa viên phủ trưởng công chúa, chỉ thấy khắp nơi châu ngọc lấp lánh, hương y tóc mây, quý nữ kinh thành e rằng đều có mặt, ai nấy trang phục lộng lẫy, diễm lệ động lòng người.
Hôm nay Tô Dĩ Nhu cũng ăn diện kỹ lưỡng, nhưng đứng giữa đám đông lại không mấy nổi bật.
Nàng có chút thiếu tự tin, ôm chặt lễ vật trong lòng, dường như trông cậy vào nó để tranh một vị trí nổi bật.
Lúc này, quản gia mỉm cười bước tới, trước hết là một phen khách sáo, cảm tạ các vị cô nương đã nể mặt đến dự.
Thấy mọi người mang theo lễ vật, ông liền nói: “Chư vị còn chuẩn bị hậu lễ, thật là tốn kém, lão nô thay mặt chủ tử đa tạ.”
Nói xong, cúi người hành lễ.
Các cô nương đồng loạt đáp lễ, đều nói Tề Vương hiếm khi hồi kinh, chút lễ mọn không đáng kể.
Quản gia mỉm cười gật đầu, sai người phía sau bưng lên một hàng khay gỗ, trên khay dán thẻ đỏ ghi tên từng người.
Mọi người lần lượt đặt lễ vật vào khay của mình.
Nhìn qua một lượt, lễ vật của ai cũng tao nhã, nào là tranh chữ danh gia, nào là san hô bày cảnh, nào là nghiên mực, bút hồ…
Tô Dĩ Nhu đặt vào một cây như ý vàng ròng khảm hồng bảo.
Ta khẽ nhíu mày, đây là vật quý nhất của Tô phủ, Triệu di nương quả thật chịu chi.
Trong đám người vang lên một tiếng cười khẩy: “Đây là tiểu thư nhà nào, lại tặng thứ tục khí như kim như ý?”
Có người phụ họa: “Phải đấy, nàng không biết Tề Vương ghét nhất những thứ vàng bạc này sao?”
Tô Dĩ Nhu nghe xong, mặt đỏ như tôm luộc.
Ta đặt vào khay chiếc khăn tay thêu ly nô.
Có người nhìn thấy, khẽ nói: “Cái này thì không tục, nhưng có phải hơi đơn sơ quá không?”
“Không đâu, khăn này dùng nguyệt hoa đoạn độc hữu của Thái Thương, rất hiếm.” có người phản bác.
Lại có người nói: “Nghe nói Tề Vương rất thích ly nô, trong phủ còn nuôi một con, biết đâu sẽ thích món quà này.”
Lúc này, quản gia cắt ngang cuộc trò chuyện: “Xin mời chư vị cô nương an tọa, yến tiệc sắp bắt đầu.”
Các cô nương lần lượt vào chỗ, hạ nhân bưng khay lui xuống.
Chỗ ngồi của ta và Tô Dĩ Nhu cách chủ vị khá xa, đang định qua đó, Tô Dĩ Nhu đột nhiên ôm bụng kêu đau, đòi đi nhà xí, nói xong liền vội vàng chạy theo hướng hạ nhân rời đi.
Ta lắc đầu, một mình ngồi xuống.
09
Khi nàng trở lại, yến tiệc vừa lúc bắt đầu.
Chỉ nghe một trận xôn xao, một phụ nhân đoan trang quý khí và một nam tử thân hình cao lớn, dung mạo xuất chúng, theo hành lang uốn khúc bước vào hoa viên.
Chính là trưởng công chúa và Tề Vương Tiêu Cảnh Uyên.
Quý nữ lập tức xôn xao—
“Trời ơi, đây chính là Tề Vương điện hạ? Quả thật như tiên nhân giáng trần!”
“Trước đây ta không hiểu ‘nhất kiến quân tử, lầm cả đời’ là gì, hôm nay cuối cùng cũng hiểu.”
“Ta nguyện giảm thọ mười năm, chỉ cầu điện hạ nhìn ta một lần!”
Bọn họ càng đến gần, tiếng bàn tán dần nhỏ lại.
Khi hai người an tọa ở chủ vị, trưởng công chúa bắt đầu phát biểu, hoan nghênh các vị cô nương.
Tiêu Cảnh Uyên lại có vẻ lơ đãng, vươn cổ nhìn quanh. Mỗi nơi ánh mắt hắn lướt qua, các cô nương đều đỏ mặt, cúi đầu vân vê khăn, dáng vẻ vừa thẹn vừa e.
Chaporia
Bình Luận (0)