06
Tôi thậm chí còn không ngẩng đầu.
Tiện tay đưa ly nước bên cạnh cho anh.
Tiếp tục xem chi tiết chiếc túi.
“Chị ơi, ngày mai chị còn đến chỗ em không?”
Không ngờ giây tiếp theo.
Giọng nói nịnh nọt của anh chàng mua hộ lại phát ra từ màn hình.
Lúc này tôi mới phát hiện.
Sau mấy chục tấm ảnh, cậu ta còn gửi một đoạn ghi âm.
“Khụ khụ khụ…”
Tôi còn chưa kịp trả lời.
Bên cạnh lại vang lên một tràng ho dữ dội.
Tôi đặt điện thoại xuống, cau mày nhìn sang.
Lúc này mới phát hiện Tần Hiến dường như bị sặc rất nặng.
Không chỉ mặt đỏ từ cổ lên đến vành tai.
Ngay cả khóe mắt cũng ho đến mức long lanh nước.
“Không sao chứ?”
Sợ anh chết ngay trên bàn ăn.
Tôi vẫn tốt bụng hỏi một câu.
“Không sao, ngày mai… em có bận gì không?”
Nhận lấy khăn giấy tôi đưa.
Ngón tay Tần Hiến khẽ lướt qua đốt ngón tay tôi.
Giống như thuận miệng hỏi.
“Không có việc gì…”
Tôi vẫn đang phân vân có nên tiếp tục mua hàng của anh chàng mua hộ kia không.
Dù sao trải nghiệm hôm nay không hoàn hảo bằng hôm qua.
Mặc dù cậu ta đã cố gắng lấy lòng tôi.
Nhưng tôi có rất nhiều tiền.
Cũng không đến mức không tìm được nơi phục vụ tốt hơn.
“Đã lâu rồi không về nhà cũ.”
“Nếu ngày mai em rảnh, cùng anh về một chuyến nhé.”
Tốc độ nói của Tần Hiến có chút gấp gáp.
Như thể sợ tôi đổi ý.
Tôi ngẩn người hai giây rồi gật đầu.
“Ồ.”
Lông mày anh giãn ra đôi chút.
Chậm rãi đặt đũa xuống.
Lúc này tôi mới phát hiện.
Anh chỉ ăn sạch duy nhất đĩa cá chua ngọt kia.
Buổi tối vừa bước ra khỏi phòng tắm.
Tôi đã có chút kinh ngạc nhướng mày.
Mặc dù Tần Hiến có nhu cầu rất mạnh.
Nhưng anh chỉ biết cặm cụi làm việc.
Những trò mới mẻ trước đây đều là do tôi dạy anh.
Tôi từng quấn lấy anh.
Muốn anh mặc vài bộ quần áo tăng thêm hứng thú.
Nhưng anh dường như không hề hứng thú.
Vẫn cố chấp với cách thức nguyên thủy và thuần túy nhất.
Hôm nay đột nhiên khai thông rồi sao?
Tôi bước tới.
Kéo nhẹ chiếc chuông nhỏ buộc trên cổ anh.
Hài lòng nhìn hơi thở của anh trở nên nặng nề hơn.
Lồng ngực cũng phập phồng dữ dội.
“Nhân Nhân, nói yêu anh.”
Khi tình cảm dâng cao.
Anh khàn giọng vùi mặt vào hõm cổ tôi.
Đầu óc tôi lúc này rối loạn.
Nói còn chẳng thành câu.
Đương nhiên bỏ qua câu tình thoại trên giường ấy.
Cổ bị người ta cắn mạnh.
Tôi hít nhẹ một hơi lạnh rồi đẩy anh ra.
Lúc này mới phát hiện khóe mắt Tần Hiến hơi đỏ.
Đối mặt với sự ngẩn người của tôi.
Dường như anh càng bất mãn hơn.
Cúi đầu hôn xuống.
“Nhân Nhân, nói yêu anh.”
Kể từ khi chính tai nghe anh nói tôi phiền.
Ngoài việc cảm thấy anh có thể dùng được trên giường.
Tôi đã không còn bất kỳ rung động nào nữa.
Đương nhiên cũng không muốn hôn.
Vì vậy tôi lại nghiêng đầu tránh đi.
Nhưng lần này.
Tần Hiến dùng đôi mắt đen sâu thẳm giữ lấy mặt tôi.
Mạnh mẽ xoay trở lại.
Sau đó.
Anh chậm rãi cúi đầu xuống.
Tôi giơ tay tát tới.
Tiếng tát giòn vang lên trong phòng.
Khoảnh khắc ấy.
Cả hai đều sững sờ.
Hơi thở nặng nề.
Bầu không khí ám muội.
Lồng ngực phập phồng không ngừng.
Tất cả đều ngưng lại trong giây phút đó.
Tôi ho nhẹ một tiếng.
“Thôi bỏ đi, hôm nay tôi không có hứng nữa, dừng ở đây đi…”
Vừa dứt lời.
Tôi đã bị người ta mạnh mẽ kéo trở lại.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy Tần Hiến hung hăng trong chuyện này đến vậy.
Bình thường anh có nhu cầu mạnh.
Nhưng chủ yếu thể hiện ở tần suất.
Còn mạnh bạo trong hành động như thế này.
Đây là lần đầu tiên.
Tôi thậm chí nói không thành câu.
Nửa đêm gần như vùng vẫy muốn mở cửa chạy ra ngoài.
Nhưng lại bị anh dỗ dành ôm trở về giường.
07
Trên đường đến nhà cũ vào ngày hôm sau, tôi mệt đến mức đầu cứ gật lên gật xuống.
Hai má bị người ta nâng lên đặt trên vai.
Giọng nói của Tần Hiến vẫn lạnh lùng như chính con người anh.
Nhưng dường như tâm trạng lại khá tốt.
“Ngủ một lát đi, đến nơi anh gọi em.”
Tiếng tim đập của anh quá lớn.
Từ lồng ngực truyền đến bả vai.
Chấn động đến mức tôi không thể ngủ yên.
Tôi bực bội đẩy anh ra, ngả đầu sang phía bên kia.
Nhiệt độ trong xe dường như lại giảm xuống vài phần.
Người bên cạnh không còn động tĩnh gì nữa.
Tôi yên ổn ngủ thiếp đi.
Bản hợp đồng ba tháng giữa tôi và Tần Hiến là chuyện riêng.
Cha mẹ hai bên hoàn toàn không biết.
Từ sau lần trước tôi kéo Tần Hiến về nhà cũ khoe ân ái rầm rộ.
Cả nhà họ Tần đều cho rằng chúng tôi là tình yêu đích thực.
Vì vậy sau vài giây suy nghĩ, để tránh phiền phức, tôi lại bắt đầu chế độ diễn xuất như trước đây.
Vừa xuống xe đã vươn vai.
Cả người mềm nhũn như không xương lao vào lòng Tần Hiến.
Cảm nhận được hơi thở đột nhiên ngưng lại cùng cánh tay cứng đờ của người đàn ông.
Tôi bất mãn lẩm bẩm vài câu.
“Đau lưng chết mất, đều tại anh.”
Tần Hiến im lặng vài giây.
Sau đó nâng tay lên, cẩn thận ôm lấy tôi.
Một lúc lâu sau mới khẽ đáp.
“Tại anh.”
Tôi thuận thế dính hẳn lên người anh.
“Ôm em vào trong đi, chồng à, em vẫn buồn ngủ.”
Vừa dứt lời.
Vòng tay quanh eo đột nhiên siết chặt.
Cơn buồn ngủ của tôi cũng bị anh siết bay hơn nửa.
Ngay sau đó tôi bị bế lên.
Tần Hiến ho nhẹ một tiếng.
“Được, ngủ thêm chút nữa.”
Mẹ Tần nhìn thấy hai chúng tôi bước vào.
Vui đến mức mặt mày nở hoa.
“Đây là…”
Vành tai Tần Hiến hơi đỏ lên.
Đối mặt với ánh mắt hóng chuyện của mẹ mình, anh ho nhẹ một tiếng.
“Em ấy mệt.”
Tôi thật sự rất buồn ngủ.
Thậm chí còn chẳng biết mình vào nhà bằng cách nào.
Đến khi tỉnh dậy thì đã là giờ ăn tối.
“Chồng đang làm gì thế?”
Vừa xuống lầu đã thấy Tần Hiến ngồi trên sofa.
Mẹ Tần đang chỉ huy người giúp việc chuyển đồ.
Tôi cố ý lớn tiếng để thu hút toàn bộ sự chú ý.
Sau đó dính lấy Tần Hiến.
Ánh mắt anh dịu đi vài phần.
Nhưng lời nói vẫn chẳng khác bình thường là bao.
Vẫn kiệm lời như cũ.
“Đọc sách.”
Tôi nhào đến bên sofa rồi tựa vào lòng anh.
Ánh mắt Tần Hiến khẽ động.
Im lặng vài giây.
Anh đưa tay ôm lấy eo tôi.
Cánh tay mạnh mẽ khiến tôi vô cớ cảm thấy như bị giam cầm.
Theo bản năng muốn ngồi thẳng dậy.
Nhưng phát hiện mình không thể nhúc nhích.
Anh bị bệnh à?
Ôm chặt thế này không sợ siết chết tôi sao?
“Nhìn hai đứa dính nhau thế này đi.”
“Mới lúc hai nhà nhắc đến chuyện liên hôn, mẹ còn nghĩ với tính cách cục băng như Tiểu Hiến, chắc cũng giống các cặp trong giới thôi, kết hôn xong ai sống phần người nấy.”
Mẹ Tần nháy mắt với người giúp việc.
“Xem ra chẳng bao lâu nữa mẹ sẽ được bế cháu rồi.”
Tôi cong môi cười ngọt ngào.
Có lẽ phải làm bà thất vọng rồi.
Đêm đầu tiên sau khi liên hôn.
Tần Hiến đã đặt bản hợp đồng ba tháng trước mặt tôi.
Nếu không phải có lần tôi phát hiện anh tự giải quyết trong phòng tắm.
Một lần là tận hai tiếng đồng hồ.
Lại còn có nhu cầu mạnh chẳng kém gì tôi.
Thì tôi cũng sẽ không chủ động quyến rũ anh.
“Mẹ nói vậy là không thích cháu gái sao?”
Ham muốn biểu diễn của tôi nổi lên.
Tôi chống nạnh rồi véo Tần Hiến một cái.
“Chồng à, anh nói xem, thích con trai hay con gái?”
Chaporia
Bình Luận (0)