20px

Hoài Dương Hầu quỳ đến mức mồ hôi đầy đầu.

“Thái hậu nương nương, là thần quản gia không nghiêm, thần đáng chết.”

“Bớt nói mấy lời đáng chết ấy đi.”

Thái hậu lạnh giọng.

“Trước tiên trả bạc cho tân tức phụ.”

Ta nhẹ giọng nói:

“Thái hậu nương nương, hôn thư đã viết rõ. Hầu phủ làm nhục thê tử thì phải bồi hoàn gấp ba.”

Thái hậu bật cười.

“Vậy thì gấp ba.”

Hoài Dương Hầu phu nhân đột nhiên ngẩng đầu.

“Gấp ba?”

“Thái hậu nương nương, nhất thời Hầu phủ không lấy đâu ra nhiều bạc như vậy!”

Thái hậu nhìn bà ta.

“Không lấy ra được thì dùng điền trang và cửa tiệm để thế chấp.”

“Không phải ngươi giỏi quản gia nhất sao?”

“Ai gia cũng muốn xem thử, ngươi quản lý nhiều năm như vậy, rốt cuộc còn lại bao nhiêu gia sản.”

Môi Hoài Dương Hầu phu nhân run rẩy hồi lâu.

Cuối cùng phải nhờ ma ma đỡ mới không ngã xuống.

Thái hậu lại nhìn sang Liễu Vũ.

Nàng ta quỳ ở một góc, tóc tai rối loạn, mặt đầy nước mắt.

“Nếu đã có thai, vậy nâng lên làm di nương.”

“Từ hôm nay chuyển tới viện Tùng Hạc.”

“Không có lời của ai gia, không được bước vào viện của thế tử nửa bước.”

Liễu Vũ vừa khóc vừa lắc đầu.

“Thái hậu nương nương, thần nữ không muốn làm di nương.”

“Thần nữ và biểu ca thật lòng yêu nhau…”

Thái hậu nhíu mày.

“Biểu ca?”

Người chỉ tay về phía Hoài Dương Hầu.

“Nam nhân của ngươi ở bên kia.”

Khuôn mặt Liễu Vũ lập tức xám ngoét.

Trán Tạ Lâm An dán sát nền gạch, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên từng đường.

Khi ra khỏi cung, ta cố ý đi ngang qua bên cạnh chàng.

“Thế tử nén bi thương.”

Chàng đột ngột ngẩng đầu.

Ta mỉm cười, bồi thêm một câu.

“Sau này gặp Liễu cô nương, nhớ gọi là di nương.”

“Đó là lễ nghĩa.”

Ngày Liễu Vũ được khiêng bằng một cỗ kiệu nhỏ vào viện Tùng Hạc, Hoài Dương Hầu phu nhân khóc đến mức suýt tắt thở.

Tạ Lâm An tự nhốt mình trong thư phòng, ba ngày không bước ra ngoài.

Ánh mắt người trong Hầu phủ nhìn ta cũng thay đổi.

Ba ngày sau, ma ma bưng sổ sách tới trước mặt ta.

“Cô nương, Hầu phủ không lấy ra nổi bạc.”

“Điền trang và cửa tiệm đưa tới, có một nửa đã đem thế chấp cho ngân trang.”

“Phần còn lại cũng chẳng sạch sẽ gì.”

Ta lật vài trang.

“Mời các tộc lão tới.”

“Đem toàn bộ sổ sách của Hầu phủ mấy năm nay bày ra.”

Ma ma có chút do dự.

“Có quá nhanh không?”

“Không nhanh.”

“Đứa bé trong bụng Liễu di nương là tấm màn che cuối cùng của Hầu phủ.”

“Nhân lúc bọn họ còn đang cắn xé lẫn nhau, phải lấy thứ cần lấy trước.”

Chiều hôm đó, toàn bộ tộc lão của Hoài Dương Hầu phủ đều tới.

Hoài Dương Hầu phu nhân chống đỡ thân thể bệnh tật ngồi trong chính sảnh.

Vừa nhìn thấy ta bước vào, đôi mắt bà ta đỏ như muốn rỉ máu.

“Khương Vãn Đường, ngươi còn muốn thế nào nữa?”

Ta đặt sổ sách lên bàn.

“Mẫu thân nói vậy thật khiến người ta đau lòng.”

“Hầu phủ không bồi nổi bạc, con đang nghĩ cách giúp Hầu phủ đây.”

“Điền trang đã bị thế chấp, cửa tiệm thì thâm hụt.”

“Trong phủ còn nợ ngân trang tám vạn lượng bạc.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...