20px

“Trong yến sào có thuốc. Ta ăn xong thì đau bụng.”

Cô cô họ Lương nhìn về phía nữ y đi cùng.

Nữ y kiểm tra yến sào, lại xem bã thuốc.

Cuối cùng từ dưới gối của Liễu Vũ tìm ra một gói giấy nhỏ.

Bột hồng hoa.

Sắc mặt Liễu Vũ lập tức thay đổi.

“Không phải của ta!”

Nữ y dâng gói giấy lên cho cô cô họ Lương.

“Liều lượng không nhiều, chỉ khiến ra huyết, không tổn thương căn bản.”

“Giống như cố ý tạo ra dáng vẻ sảy thai.”

Hoài Dương Hầu quay đầu nhìn Liễu Vũ.

Liễu Vũ lao tới ôm chân ông ta.

“Hầu gia, ta sợ lắm.”

“Nếu ta không làm lớn chuyện, sớm muộn gì nàng ta cũng hại chết ta.”

“Bây giờ nàng ta nắm giữ sổ sách của Hầu phủ, ngay cả phu nhân cũng bị nàng ta ép xuống. Ta là cái thá gì chứ?”

Hoài Dương Hầu hung hăng hất nàng ta ra.

“Đồ ngu xuẩn!”

Liễu Vũ đập vào góc giường mềm, tiếng khóc đột ngột ngưng bặt.

Ta xem đủ náo nhiệt rồi, xoay người định đi.

Không ngờ phía sau lại vang lên tiếng gọi.

“Khương Vãn Đường, ngươi đừng đắc ý!”

“Trước sau gì Hầu phủ cũng sẽ hưu ngươi.”

“Ngày thứ hai sau khi gả vào cửa đã làm cả kinh thành náo loạn. Loại nữ nhân như ngươi, còn ai dám cưới?”

Ta quay đầu nhìn nàng ta.

“Ai nói ta cần người khác cưới?”

Nàng ta ngây người.

Ta mỉm cười.

“Ta có bạc.”

“Có cửa tiệm.”

“Có điền trang.”

“Có Thái hậu chống lưng.”

“Vậy ta cần người khác cưới làm gì?”

Liễu Vũ há miệng, một chữ cũng không nói nổi.

Tối hôm đó, ý chỉ của Thái hậu được ban xuống.

Liễu Vũ vu oan hãm hại chủ mẫu, bị phạt tới trang viên ngoài thành dưỡng thai.

Hoài Dương Hầu đau lòng vì đứa bé, quỳ cầu xin suốt nửa ngày.

Thái hậu đồng ý.

Đồng ý cho ông ta cùng tới trang viên chăm sóc.

Hoài Dương Hầu phu nhân vừa nghe tin ấy liền đập vỡ bát thuốc tại chỗ.

Ta đích thân tới thăm bà ta.

Bà ta nằm trên giường, tóc đã bạc đi một nửa. Vừa nhìn thấy ta đã muốn lao tới.

Ta sai người giữ bà ta lại, còn cẩn thận chỉnh chăn cho bà ta.

“Chẳng phải mẫu thân vẫn luôn nói Liễu di nương không nơi nương tựa, đáng thương vô cùng sao?”

“Bây giờ Hầu gia đích thân ở bên cạnh nàng ta, mẫu thân hẳn nên yên tâm mới phải.”

Bà ta nhìn chằm chằm ta.

“Khương Vãn Đường, ngươi sẽ không được chết tử tế.”

Ta đứng dậy.

“Mẫu thân cứ yên tâm.”

“Mạng ta cứng lắm.”

08

Hầu phủ sụp đổ còn nhanh hơn ta tưởng tượng.

Hoài Dương Hầu tới trang viên chưa đầy nửa tháng, Liễu Vũ đã sinh non.

Đứa bé vừa sinh ra khóc được hai tiếng thì mất.

Liễu Vũ băng huyết.

Mạng giữ được, nhưng người lại trở nên điên điên dại dại, gặp ai cũng gọi biểu ca.

Hoài Dương Hầu sợ Thái hậu trách tội nên trong đêm cố gắng ém chuyện.

Thậm chí còn muốn chôn thai nhi chết yểu đi, rồi sau này ôm một đứa bé khác về phủ mạo danh.

Nhưng ông ta không biết rằng bà đỡ ở trang viên là người của Khương gia do ta mang tới.

Ngày hôm sau, tin tức truyền thẳng vào cung.

Thái hậu nổi trận lôi đình.

Không phải vì đứa bé kia.

Mà vì Hoài Dương Hầu tự ý giấu giếm sự việc, còn định dùng hài tử của người khác để lẫn lộn huyết mạch Hầu phủ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...