“Mẫu thân lại nói sai rồi.”
“Hầu gia tham ô quân lương là do ta ép sao?”
“Thế tử khai khống giá lương thực là do ta dạy sao?”
“Chính người đưa Liễu Vũ lên giường của Hầu gia, lại muốn ta nhận đứa bé trong bụng nàng ta.”
“Ta chẳng qua chỉ thành toàn cho các người thôi.”
Môi Hoài Dương Hầu phu nhân run lên.
Đột nhiên bà ta òa khóc nức nở.
Khi bị cấm quân kéo ra khỏi phủ, bà ta vẫn không ngừng gọi tên Tạ Lâm An.
Nhưng bản thân Tạ Lâm An còn khó bảo toàn.
Ngay cả quay đầu lại cũng không làm được.
09
Ngày Hoài Dương Hầu phủ bị tịch biên, ta đang ngồi trong chính sảnh đối chiếu sổ sách.
Người do Thái hậu phái tới khiêng từng rương hồi môn của ta ra ngoài.
Số bạc Hầu phủ nợ Khương gia, cùng với cửa tiệm và điền trang, cũng được kiểm kê rõ ràng.
Cô cô họ Lương nhìn khung cảnh tan hoang khắp sân, hỏi ta:
“Thiếu phu nhân có hối hận không?”
Ta lắc đầu.
“Hối hận chuyện gì?”
“Hầu phủ muốn bạc của ta, ta đã cho.”
“Thế tử muốn bảo vệ Liễu Vũ, ta để nàng ta ở lại Tạ gia.”
“Hầu phu nhân muốn cho nàng ta danh phận, ta giúp nàng ta trở thành di nương của Hầu gia.”
“Bọn họ muốn thể diện, ta cũng cho rồi.”
Cô cô họ Lương bật cười.
“Như vậy gọi là thể diện sao?”
Ta nhìn tấm biển Hoài Dương Hầu phủ đang bị tháo xuống ngoài cửa.
“Ít nhất vẫn còn sống.”
Cô cô họ Lương không nói thêm gì nữa, chỉ đưa cho ta một phong thư.
“Thái hậu nương nương bảo nô tỳ mang tới cho cô.”
“Tạ Lâm An đã điểm chỉ rồi.”
Ta nhận lấy.
Đó là thư hòa ly.
Ta cất kỹ thư hòa ly, mang theo hồi môn trở về Khương gia.
Mẫu thân đứng đợi ta trước cổng.
Nhìn thấy mấy chục cỗ xe ngựa phía sau ta, lại nhìn thấy thư hòa ly trong tay ta, mắt bà lập tức đỏ hoe.
“Vãn Đường, con chịu khổ rồi.”
Ta đỡ lấy bà.
“Mẫu thân, con lời lớn đấy.”
Mẫu thân sững người.
Ta nghiêm túc tính toán cho bà nghe.
“Gả đi hai tháng, lấy lại được tiền bồi thường gấp ba.”
“Thu được ba dãy cửa tiệm, hai trang viên của Hầu phủ.”
“Lại khiến Tạ gia từ nay không dám gây sự với Khương gia.”
“Thương vụ này không lỗ.”
Mẫu thân bị ta chọc tới mức vừa khóc vừa cười, đưa tay gõ nhẹ lên trán ta.
Khi cánh cổng Khương phủ khép lại phía sau lưng, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng vó ngựa.
Tạ Lâm An đang bị áp giải tới Hình bộ, vừa khéo đi ngang qua trước cửa Khương gia.
Qua song xe tù, chàng nhìn thấy ta.
Lập tức lao tới bám chặt lấy thanh gỗ.
“Vãn Đường!”
“Vãn Đường, ta sai rồi!”
“Nàng cứu ta đi!”
Ta dừng bước, quay đầu nhìn chàng.
Y phục xộc xệch, râu ria đầy mặt.
Nào còn nửa phần dáng vẻ cao cao tại thượng ép ta cúi đầu trong ngày đại hôn năm nào.
Ta đi tới trước cổng.
Trong mắt chàng lập tức sáng lên một tia hy vọng.
“Vãn Đường, ta biết nàng lương thiện.”
“Nàng giỏi thành toàn cho người khác nhất.”
Ta gật đầu.
“Đúng vậy.”
“Cho nên ta sẽ thành toàn cho chàng.”
Chàng ngẩn người.
Ta nhìn chàng, chậm rãi nói từng chữ:
“Hôm đó chàng nói Liễu Vũ không nơi nương tựa, rời xa chàng sẽ không sống nổi.”
Chaporia
Bình Luận (0)