Chương 3
Chu Thư Nghi đã vào phòng mổ.
Hơn nữa.
Là phòng mổ nơi Tô Niệm sinh con.
Tin tức này giống như một quả bom.
Nổ tung trong đầu Thẩm Tri Châu.
Nổ tan cả chút lý trí cuối cùng còn sót lại.
Một người phụ nữ.
Tại sao phải đi vào phòng sinh của người khác?
Hơn nữa.
Lại vào cả ba lần?
Trừ phi…
Cô ta cũng là một phần của cuộc sinh nở đó.
Thẩm Tri Châu nhớ lại lần Tô Niệm sinh Thẩm Chu.
Hôm ấy.
Cô bị băng huyết nghiêm trọng.
Suýt nữa mất mạng trên bàn mổ.
Anh đứng ngoài phòng phẫu thuật.
Lo lắng đến phát điên.
Liên tiếp ký ba tờ thông báo nguy kịch.
Tay run đến mức gần như không cầm nổi bút.
Sau đó.
Mẹ con đều bình an.
Anh lao thẳng vào phòng mổ.
Nhìn thấy Tô Niệm nằm trên giường bệnh.
Sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Hai mắt nhắm nghiền.
Môi không còn chút huyết sắc.
Lúc ấy anh luôn cho rằng.
Cô đau đến mức đó.
Cho nên mới trở thành như vậy.
Nhưng lúc này.
Anh đột nhiên phát hiện ra một chi tiết.
Một sản phụ vừa bị băng huyết nghiêm trọng được đẩy ra khỏi phòng mổ.
Chiếc giường bệnh không nên sạch sẽ như thế.
Anh nhớ rất rõ.
Ga trải giường màu trắng tinh.
Sạch sẽ không tì vết.
Không hề có bất kỳ vết máu nào.
Một người vừa bị băng huyết.
Sao có thể không có máu?
Trừ phi…
Đó vốn không phải phòng mổ thật sự.
Thẩm Tri Châu nhắm mắt lại.
Bắt đầu sắp xếp toàn bộ thông tin trong đầu.
Tô Niệm giới thiệu Lâm Tiểu Hòa vào trung tâm khám sức khỏe.
Lâm Tiểu Hòa sửa báo cáo xét nghiệm của anh.
Kết luận anh không có khả năng sinh sản.
Vì vậy.
Anh bắt đầu nghi ngờ ba đứa trẻ không phải con ruột.
Rồi đi làm giám định ADN.
Kết quả chứng minh ba đứa trẻ là con ruột của anh.
Đồng thời.
Anh cũng có khả năng sinh sản bình thường.
Toàn bộ quá trình này.
Chính xác đến mức giống như được lên kịch bản từ trước.
Nếu chỉ đơn thuần nghi ngờ con cái không phải con ruột.
Sau khi xác nhận là con ruột.
Anh đáng lẽ phải thở phào nhẹ nhõm mới đúng.
Nhưng thực tế.
Anh lại càng bất an hơn.
Bởi vì mọi thứ quá hoàn hảo.
Hoàn hảo đến mức giống như một vòng khép kín được thiết kế cẩn thận.
Trước tiên khiến anh nghi ngờ.
Sau đó cho anh đi xác minh.
Cuối cùng đưa ra kết quả chứng thực.
Sau khi xác nhận không có vấn đề.
Anh sẽ không tiếp tục điều tra nữa.
Nhưng vấn đề là…
Nếu thật sự không có vấn đề gì.
Vậy tại sao phải thiết kế cả một quá trình phức tạp như thế?
Thông thường.
Sự thật luôn đơn giản.
Một kế hoạch càng tinh vi.
Thì càng chứng minh phía sau đang che giấu thứ gì đó cực kỳ quan trọng.
Rốt cuộc Tô Niệm đang che giấu điều gì?
Thẩm Tri Châu chậm rãi mở mắt.
Cầm điện thoại lên.
Bấm gọi một cuộc.
“Giúp tôi điều tra một chuyện.”
“Tôi muốn hồ sơ phẫu thuật gốc của cả ba lần mổ lấy thai của Tô Niệm.”
“Không phải bản sao.”
“Là bản gốc.”
“Ngoài ra.”
“Tôi còn muốn toàn bộ hồ sơ khám thai của cô ấy.”
“Từ lần mang thai đầu tiên cho đến lần cuối cùng.”
Người bên kia chần chừ vài giây.
“Thẩm tổng… phía bệnh viện…”
“Bất kể dùng cách nào.”
“Cũng mặc kệ phải bỏ ra bao nhiêu tiền.”
“Tôi nhất định phải nhìn thấy bản gốc.”
“Rõ rồi.”
Sau khi cúp máy.
Thẩm Tri Châu nhìn đồng hồ.
Bây giờ.
Là sáu giờ bốn mươi phút.
Hai mươi phút nữa.
Anh sẽ trở về ngôi nhà ấy.
Gặp lại Tô Niệm.
Đột nhiên.
Thẩm Tri Châu cảm thấy căn nhà kia giống như một sân khấu được dựng lên vô cùng hoàn hảo.
Tô Niệm là diễn viên trên sân khấu.
Còn anh.
Chỉ là khán giả ngồi bên dưới.
Anh vẫn luôn cho rằng những gì mình nhìn thấy là cuộc sống thật.
Cho đến hôm nay mới phát hiện.
Thứ mình nhìn thấy từ đầu đến cuối.
Chỉ là một vở kịch được sắp đặt tỉ mỉ.
Điều đáng sợ nhất là…
Anh chưa từng nhận ra điều đó.
Thẩm Tri Châu lái xe vào tầng hầm.
Ngồi trong xe thêm vài phút.
Sau đó mới xách cặp tài liệu bước lên lầu.
Cửa thang máy vừa mở ra.
Tô Niệm cũng vừa hay bưng một đĩa thức ăn từ bếp đi ra.
Cô mặc bộ đồ ở nhà đơn giản.
Mái tóc được buộc hờ sau gáy.
Trang điểm nhẹ nhàng.
Nhìn vừa dịu dàng vừa đầy hơi thở gia đình.
“Anh về rồi à?”
Cô mỉm cười với anh.
Đặt đĩa thức ăn lên bàn.
“Anh mau đi rửa tay đi.”
“Cơm sắp xong rồi.”
Thẩm Mặc, Thẩm Nghiên và Thẩm Chu đang nằm bò trên tấm thảm trong phòng khách.
Hì hục xây một tòa thành bằng đồ chơi lắp ghép.
Vừa nhìn thấy anh bước vào.
Cả ba đứa trẻ đồng thanh gọi:
“Ba!”
Sau đó lại cúi đầu tiếp tục xây lâu đài.
Mọi thứ đều giống hệt như mọi ngày.
Thẩm Tri Châu đi vào phòng vệ sinh.
Đóng cửa lại.
Đứng trước gương.
Anh nhìn chính mình trong gương.
Bộ vest vẫn phẳng phiu.
Gương mặt vẫn lạnh lùng như thường lệ.
Không khác gì ngày trước.
Nhưng chỉ có anh biết.
Trong lòng mình lúc này đang nổi lên sóng gió ngập trời.
Chaporia
Bình Luận (0)