Thẩm Tri Châu đóng cửa lại.
Quay về ngồi xuống ghế.
Anh mở chức năng ghi âm trên điện thoại.
Nghe lại cuộc đối thoại vừa rồi.
“Chu Thư Nghi?”
“Em chưa từng nghe qua.”
“Là ai vậy?”
Anh nghe đoạn ghi âm đó năm lần liên tiếp.
Đến lần thứ sáu.
Cuối cùng cũng phát hiện ra một sơ hở cực kỳ nhỏ.
Khi nói câu:
“Là ai vậy?”
Âm cuối của Tô Niệm cao hơn bình thường nửa cung.
Thông thường.
Khi nghe thấy một cái tên xa lạ.
Phản ứng tự nhiên sẽ là ngữ điệu bằng phẳng hoặc hạ thấp.
Chỉ khi cảm thấy bất ngờ.
Ngữ điệu mới vô thức nâng lên.
Điều đó có nghĩa là.
Cái tên Chu Thư Nghi đã tác động tới cảm xúc của cô.
Cô bất ngờ.
Bởi vì cô không ngờ Thẩm Tri Châu sẽ nhắc tới cái tên này.
Nói cách khác.
Cô cho rằng Thẩm Tri Châu sẽ không bao giờ nhắc đến Chu Thư Nghi.
Thẩm Tri Châu tắt đoạn ghi âm.
Đặt ly sữa xuống bàn.
Lúc này.
Anh gần như có thể khẳng định.
Tô Niệm quen Chu Thư Nghi.
Hơn nữa.
Mối quan hệ giữa hai người chắc chắn không hề đơn giản.
Nhưng tại sao cô phải phủ nhận?
Trừ phi.
Việc thừa nhận quen biết Chu Thư Nghi sẽ làm lộ ra một bí mật nào đó.
Một bí mật mà cô không muốn anh biết.
Vậy bí mật đó là gì?
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn từ thư ký Trần.
Chỉ có một câu duy nhất.
“Thẩm tổng, tôi đã điều tra được một chuyện.”
“Có lẽ sẽ khiến ngài nhìn nhận toàn bộ sự việc theo một hướng hoàn toàn khác.”
Ánh mắt Thẩm Tri Châu đông cứng lại.
Tim đột nhiên thắt chặt.
Ngay sau tin nhắn ấy.
Một tấm ảnh được gửi tới.
Trong ảnh là bản photocopy của một hồ sơ bệnh án đã ngả vàng.
Thời gian ghi trên đó là năm năm trước.
Cũng chính là ba tháng trước khi anh và Tô Niệm kết hôn.
Tên bệnh nhân ghi rất rõ.
Tô Niệm.
Dòng kết luận chẩn đoán viết:
“Tử cung phát triển bất thường bẩm sinh, khó thụ thai tự nhiên, kiến nghị áp dụng kỹ thuật hỗ trợ sinh sản.”
Khó thụ thai tự nhiên.
Hỗ trợ sinh sản.
Đầu ngón tay Thẩm Tri Châu bắt đầu run lên.
Anh nhớ rất rõ.
Sau khi kết hôn chưa đầy hai tháng.
Tô Niệm đã mang thai.
Hơn nữa còn là mang thai tự nhiên.
Một người phụ nữ khó thụ thai tự nhiên.
Sao vừa kết hôn đã có thai được?
Trừ phi…
Hồ sơ bệnh án này không phải của cô.
Hoặc là…
Lần mang thai đó vốn không phải mang thai tự nhiên.
Hay còn một khả năng khác.
Một khả năng khiến người ta sởn tóc gáy hơn.
Người mang thai năm đó.
Vốn dĩ không phải Tô Niệm.
________________________________________
Chương 4
Người mang thai năm đó.
Vốn dĩ không phải Tô Niệm.
Ý nghĩ ấy giống như một chậu nước đá đổ thẳng từ đỉnh đầu xuống.
Khiến toàn thân Thẩm Tri Châu lạnh buốt.
Anh mở lại bản sao hồ sơ bệnh án.
Đọc từng chữ một.
Bệnh nhân:
Tô Niệm.
Tuổi:
23.
Lý do khám:
Vô sinh nguyên phát, sau kết hôn một năm vẫn chưa mang thai.
Sau kết hôn một năm.
Ánh mắt Thẩm Tri Châu đột nhiên co lại.
Khi kết hôn với anh.
Tô Niệm mới hai mươi hai tuổi.
Mà hồ sơ bệnh án này được lập từ năm năm trước.
Điều đó có nghĩa là…
Trước khi kết hôn với anh.
Tô Niệm từng kết hôn với một người đàn ông khác.
Hơn nữa.
Sau một năm hôn nhân.
Vẫn không thể mang thai.
Tô Niệm từng kết hôn?
Thẩm Tri Châu đột ngột đứng bật dậy.
Chiếc ghế phía sau bị hất ngã.
Đập mạnh xuống sàn nhà phát ra tiếng động vang dội.
Anh cầm điện thoại lên.
Gọi ngay cho thư ký Trần.
Gần như gầm lên:
“Hồ sơ bệnh án này từ bệnh viện nào?”
“Là chuyện xảy ra khi nào?”
“Đây là hồ sơ khám ngoại trú của bệnh viện Tống Minh Viễn cách đây năm năm.”
Giọng thư ký Trần vẫn rất bình tĩnh.
Rõ ràng cậu đã vượt qua cú sốc ban đầu.
“Nhưng có một vấn đề.”
“Thông tin bệnh nhân trên hồ sơ ghi là Tô Niệm.”
“Nhưng chữ ký xác nhận không phải của Tô Niệm.”
“Là ai ký?”
Thẩm Tri Châu siết chặt điện thoại.
“Chu Thư Nghi.”
Bàn tay Thẩm Tri Châu đột nhiên cứng lại.
Điện thoại suýt nữa trượt khỏi lòng bàn tay.
Chu Thư Nghi dùng tên của Tô Niệm để đăng ký khám bệnh.
Sau đó tới bệnh viện của Tống Minh Viễn kiểm tra vô sinh hiếm muộn.
Rốt cuộc chuyện này là thế nào?
Anh cố ép bản thân bình tĩnh lại.
Ngồi xuống.
Chiếc ghế đã đổ.
Anh trực tiếp ngồi xuống phần khung ghế ngã lăn trên mặt đất.
Bật loa ngoài.
Đặt điện thoại lên bàn.
“Nói tiếp.”
“Thẩm tổng.”
“Tôi đã điều tra hồ sơ khám chữa bệnh của bệnh viện Tống Minh Viễn năm năm trước.”
“Chu Thư Nghi lấy tên Tô Niệm để đăng ký khám tổng cộng ba lần.”
“Mỗi lần đều khám cùng một bác sĩ.”
“Chính là Tống Minh Viễn.”
“Kết quả cả ba lần đều giống nhau.”
“Tử cung phát triển bất thường bẩm sinh.”
“Khả năng mang thai tự nhiên cực thấp.”
“Tại sao cô ta lại dùng tên của Tô Niệm?”
“Đó chính là chuyện tôi sắp nói.”
Thư ký Trần dừng lại một chút.
“Thẩm tổng.”
“Ngài còn nhớ ngày đầu tiên gặp phu nhân không?”
Chaporia
Bình Luận (0)