20px

Trước đây anh luôn cảm thấy nốt ruồi ấy rất quyến rũ.

Những thứ đó.

Đều tồn tại thật sự.

Nhưng…

Con người này.

Có thật sự là thật hay không?

“Tô Niệm.”

Anh khẽ gọi.

“Hửm?”

Cô không quay đầu lại.

Sự chú ý vẫn đặt trên nồi thịt.

“Có phải em đang giấu anh chuyện gì không?”

Động tác trên tay Tô Niệm khựng lại.

Chỉ trong chưa đầy một giây.

Ngắn đến mức người khác gần như không thể nhận ra.

Nhưng Thẩm Tri Châu vẫn bắt được.

Bởi vì từ đầu đến cuối.

Anh đều quan sát cô.

Sự ngừng lại ấy.

Còn có sức thuyết phục hơn mọi câu trả lời.

Tô Niệm quay người lại.

Trên mặt hiện lên vẻ nghi hoặc vừa đủ.

“Giấu anh?”

“Chuyện gì cơ?”

Thẩm Tri Châu nhìn vào mắt cô.

Đôi mắt ấy sạch sẽ và trong trẻo.

Không hề né tránh.

Nếu không có khoảnh khắc khựng lại vừa rồi.

Có lẽ anh đã nghĩ mình quá đa nghi.

“Không có gì.”

Anh mỉm cười.

Đưa tay lau giọt mồ hôi trên trán cô.

“Chỉ thuận miệng hỏi thôi.”

Tô Niệm cũng cười.

Nhón chân hôn nhẹ lên khóe môi anh.

“Mau đi rửa tay đi.”

“Gọi bọn trẻ xuống ăn cơm nữa.”

Thẩm Tri Châu xoay người rời khỏi bếp.

Đứng trong phòng khách một lúc.

Rồi lên lầu đi tới phòng trẻ em.

Ba đứa nhỏ đang nằm trên thảm vẽ tranh.

Thẩm Mặc vẽ một chiếc ô tô thật lớn.

Thẩm Nghiên vẽ một bông hoa.

Còn Thẩm Chu vẽ một thứ gì đó mà anh hoàn toàn không hiểu.

“Ba!”

Vừa nhìn thấy anh.

Thẩm Chu lập tức ném bút màu xuống.

Dang rộng hai tay chạy tới.

“Bế!”

Thẩm Tri Châu cúi người.

Ôm thằng bé lên.

Cậu nhóc lập tức vòng tay ôm cổ anh.

Hôn mạnh một cái lên má.

“Ba ơi!”

“Hôm nay ba về sớm ghê!”

Thẩm Mặc ngẩng đầu nhìn anh.

Đôi mắt sáng lấp lánh.

“Ừ.”

“Hôm nay ba không bận nên về sớm.”

Anh bế Thẩm Chu ngồi xuống sofa.

Nhìn Thẩm Mặc và Thẩm Nghiên tiếp tục vẽ tranh.

Ba đứa trẻ này.

Giữa chân mày và khóe mắt đều có nét giống anh.

Đặc biệt là Thẩm Chu.

Mỗi khi cười lên.

Gần như giống hệt ảnh hồi nhỏ của anh.

Chúng là con anh.

Điều đó không cần nghi ngờ.

Nhưng…

Nếu mẹ của chúng không phải Tô Niệm thì sao?

Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện.

Tim Thẩm Tri Châu lập tức đập mạnh.

Anh nhớ tới hồ sơ bệnh án kia.

Nhớ tới tiền sử sinh mổ của Chu Thư Nghi.

Nhớ tới phòng mổ ở bệnh viện của Tống Minh Viễn.

Và cả ba lần Chu Thư Nghi xuất hiện trong phòng phẫu thuật.

Một khả năng hoang đường đến cực điểm dần hiện lên.

Nếu…

Tô Niệm chỉ là một “vật chứa” thì sao?

Nếu người mang thai.

Người sinh con.

Người băng huyết trên bàn mổ.

Thực ra chưa bao giờ là Tô Niệm.

Mà là một người khác.

Nếu người đó…

Chính là Chu Thư Nghi thì sao?

Vậy thì ba đứa trẻ này.

Đều do Chu Thư Nghi sinh ra.

Xét trên phương diện sinh học.

Chúng sẽ là con của Thẩm Tri Châu.

Và Chu Thư Nghi.

Còn Tô Niệm.

Chỉ là một diễn viên đứng dưới ánh sáng.

Đóng vai “bà Thẩm”.

Ý nghĩ này quá điên rồ.

Điên rồ đến mức ngay cả Thẩm Tri Châu cũng cảm thấy không thể nào là thật.

Nhưng…

Nếu giả thuyết đó là thật.

Vậy thì mọi chuyện đều có thể giải thích được.

Tại sao Chu Thư Nghi phải vào phòng mổ?

Bởi vì cô ta vốn không phải người bước vào.

Mà ngay từ đầu đã luôn ở trong đó.

Tại sao Tô Niệm được chẩn đoán khó thụ thai tự nhiên.

Nhưng lại liên tiếp sinh ba đứa trẻ?

Bởi vì người thật sự mang thai.

Vốn không phải cô.

Vậy mục đích của việc Lâm Tiểu Hòa sửa báo cáo sinh sản là gì?

Là để khiến anh nghi ngờ bọn trẻ không phải con ruột.

Sau đó chủ động đi làm giám định ADN.

Khi xác nhận là con ruột.

Anh sẽ hoàn toàn yên tâm.

Từ đó không tiếp tục điều tra nữa.

Toàn bộ mọi chuyện.

Móc nối với nhau từng tầng từng lớp.

Mỗi một bước.

Dường như đều được tính toán kỹ lưỡng từ trước.

Nếu giả thuyết này thành lập.

Vậy Tô Niệm thật sự đang ở đâu?

Người phụ nữ mỗi tháng dùng thẻ bảo hiểm y tế đi mua thuốc tuyến giáp là ai?

Là Tô Niệm?

Hay là một người khác?

Đúng lúc ấy.

Điện thoại rung lên.

Tin nhắn của thư ký Trần xuất hiện.

“Thẩm tổng.”

“Kết quả đối chiếu ADN đã có rồi.”

“Người đang sống trong nhà ngài với danh nghĩa Tô Niệm.”

“Không phải cùng một người với mẫu máu khám sức khỏe năm năm trước.”

________________________________________

Chương 5

“Không phải cùng một người.”

Thẩm Tri Châu nhìn chằm chằm năm chữ đó.

Trong đầu lập tức trống rỗng.

Trong lòng anh.

Thẩm Chu vẫn đang cười khúc khích.

Đôi bàn tay nhỏ bé nghịch chiếc cà vạt của anh.

Thẩm Mặc và Thẩm Nghiên vẫn nằm bên bàn trà vẽ tranh.

Tiếng bút sáp sột soạt vang lên liên tục.

Mọi thứ xung quanh vẫn vận hành bình thường.

Chỉ có thời gian của riêng anh.

Như đã dừng lại.

“Ba ơi?”

Thẩm Mặc nhận ra điều gì đó không ổn.

Ngẩng đầu lên hỏi.

“Sắc mặt ba trắng quá.”

“Ba không sao.”

Thẩm Tri Châu đặt Thẩm Chu xuống đất.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...