Mẹ tôi nắm chặt tay tôi, muốn kéo tôi vào cùng.

Cảnh sát quát:

“Bà tưởng bà là nhân vật lớn gì à? Lấy lời khai còn phải dẫn trợ lý? Người không liên quan đứng hết bên ngoài, không ai được vào.”

Mẹ tôi không yên tâm dặn tôi:

“Con đứng ngoài chờ mẹ, lát mẹ ra phải thấy con. Nếu đến 5 giờ rưỡi mà mẹ chưa ra, con về nấu cơm cho em. Hai chị em ở nhà đợi mẹ, mẹ có chuyện muốn nói.”

Bà vừa bước vào phòng thẩm vấn, tôi liền quay đầu rời đi.

12、

Tôi không có thời gian và tâm trạng để nghe bà nói gì.

Từ nhỏ đến lớn bà cũng chưa từng nói với tôi lời nào dễ nghe, tôi cần gì phải lãng phí thời gian?

Khi về đến nhà, em gái đã không còn ở đó.

Phòng tôi bị lục tung, vali cũng không ngoại lệ.

May là ngoài vài bộ quần áo cũ ra thì không có gì quan trọng.

Tôi thu dọn lại hành lý, xách ra cửa, vừa lúc gặp Vương Ninh từ ngoài về.

Con trai thím Vương, cậu bé vì một cơn sốt cao năm tám tuổi mà trí tuệ mãi dừng ở tuổi đó.

Cậu ấy bằng tuổi tôi, từ nhỏ chúng tôi khá thân, ngày nào cũng đi cùng nhau.

Hàng xóm từng đùa sau này gả tôi cho Vương Ninh.

Lúc nhỏ không hiểu gì, chỉ biết ngại ngùng cười, càng bị trêu nhiều hơn.

Cho đến một ngày, thời gian của Vương Ninh dừng lại ở tuổi tám, còn tôi thì tiếp tục lớn lên một mình.

Mọi người cũng ngầm hiểu không trêu nữa, vì mẹ tôi sẽ chửi rất khó nghe.

Chỉ có Vương Ninh là không thay đổi.

Cậu ấy vẫn như trước, quen chờ tôi, có đồ ăn ngon hay đồ chơi đều đưa cho tôi.

Lúc này cậu cầm một thanh chocolate, đứng trước cửa nhà tôi, cười nói:

“Tiểu Mỹ, cái này để cho cậu.”

Tôi ăn ngay trước mặt cậu, rồi xoa đầu cậu, trong lòng lặng lẽ nói lời tạm biệt.

Tạm biệt nhé, người bạn thanh mai trúc mã mãi không lớn của tôi.

Lần này thật sự sẽ rất lâu không gặp lại.

Cậu có tuổi thơ của cậu, tôi cũng có ước mơ của mình.

Tôi nói:

“Ninh Ninh, tạm biệt.

Cậu vẫn cười:

“Tiểu Mỹ, mai gặp.”

13、

Chuyến bay ra nước ngoài là hai ngày sau.

Tôi quay lại trường làm xác nhận cuối cùng.

Giáo viên hướng dẫn có chút tiếc nuối:

“Thực ra môi trường nghiên cứu ở nước ngoài tốt hơn, nếu em không phải du học công phí thì còn có thể chọn ở lại, có lẽ sẽ có lợi hơn cho sự phát triển của em.”

Du học công phí phải ký hợp đồng, sau khi tốt nghiệp phải làm việc tại phòng thí nghiệm hoặc cơ sở nghiên cứu trong nước tám năm.

Điều này tôi không quá để tâm, có thể ra ngoài đã là may mắn lớn.

Tôi chưa từng nghĩ mình có ngày hôm nay.

“Em không có tham vọng lớn như vậy, trước hết ra ngoài mở mang tầm mắt, rồi mang những thứ tiên tiến về, vậy cũng không uổng chuyến đi.”

Thầy gật đầu hài lòng:

“Nếu gặp khó khăn gì thì nhớ liên lạc với thầy, chúng ta vẫn có chút quan hệ.”

“Vâng, em cảm ơn thầy.”

Tôi vừa rời khỏi văn phòng không lâu thì lại nhận được điện thoại của thầy.

Thầy hỏi một cách tế nhị liệu tôi có mâu thuẫn với gia đình không.

“Mẹ em có vẻ rất kích động, nói bố em đang ở đồn cảnh sát chưa ra được, mà em lại không nghe điện thoại. Có chuyện gì xảy ra không?”

Tôi không ngờ mẹ lại có số của thầy.

Tôi vội giải thích:

“Em để điện thoại chế độ im lặng nên không để ý. Em sẽ gọi lại cho họ, không có chuyện gì lớn, chỉ là mâu thuẫn hàng xóm, hòa giải là xong.”

Thầy định cúp máy, tôi nói thêm:

“Nếu họ còn gọi cho thầy, mong thầy đừng nói cho họ biết chuyến bay cụ thể của em, họ không ủng hộ việc em ra nước ngoài.”

Thầy đồng ý:

“Em nên làm công tác tư tưởng với gia đình. Đây là cơ hội mà rất nhiều người mơ ước, em nắm được cũng không dễ, có thể từ đây vận mệnh của em sẽ thay đổi.”

14、

Những lời chửi mắng như dự đoán.

Vì đã chuẩn bị tâm lý từ trước, tôi không có nhiều dao động.

Đợi bà xả xong, tôi chỉ hỏi:

“Vậy bây giờ tình hình thế nào?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...