Tôi thản nhiên hỏi:

“Không nhiều là bao nhiêu?”

“Ba trăm ba mươi sáu nghìn, bà ta mới đưa một nửa, còn một nửa định đợi lúc con về nhà chồng mới đưa. Con trai bà ta như vậy, lúc này cưới được con cũng không thiệt.”

Tôi ngạc nhiên vì mình lại bình tĩnh đến vậy.

Có lẽ từ lâu đã nhìn thấu mục đích của bà, mỗi lần nghĩ đến lại tự chuẩn bị tâm lý, đến lúc này ngược lại thấy rất bình thản.

“Nếu không trả được, thím Vương có thể kiện hai người, như vậy là lừa đảo rồi.”

Mẹ tôi có chút lo lắng:

“Con đừng nói bậy, dạo này nghe đến hai chữ kiện là mẹ đã sợ rồi. Có chút chuyện như vậy có gì mà kiện? Sau này trả lại tiền là xong.”

17、

Tôi càng thấy buồn cười:

“Mẹ lấy đâu ra tiền mà trả?”

Mẹ tôi nói rất thản nhiên:

“Con cứ viết giấy nợ trước đi, đợi con ra nước ngoài kiếm được đô la, chẳng phải trả được ngay sao?”

“Con ra nước ngoài để học, không có tiền.”

“Học phí và sinh hoạt phí của con không phải được bao hết sao? Con có thể tranh thủ ngày nghỉ đi làm thêm, mẹ nghe nói bên đó tiền công cao lắm.”

“Làm thêm là vi phạm quy định, visa của con không cho phép, bị phát hiện sẽ bị trục xuất về nước.”

Mẹ nói:

“Thì con lén làm, ai mà đi làm thêm đàng hoàng chứ? Hơn nữa giấy nợ là con viết, thím Vương còn sợ con không trả à?”

“Tiền không phải con lấy, cũng không phải con dùng, tại sao con phải viết giấy nợ?”

Mẹ tôi nghe vậy liền nổi giận:

“Con nói vậy là ý gì? Chúng ta không phải là một gia đình sao?”

Cuối cùng tôi không nhịn được nữa, hét vào điện thoại:

“Vậy các người có từng coi con là người một nhà không?”

“Thấy con có cơ hội ra nước ngoài thì muốn con đưa em gái đi cùng, không được thì lại muốn con cũng đừng đi, thậm chí không tiếc đi đến con đường vi phạm pháp luật để cản con.”

“Giờ phát hiện sai rồi, không thu dọn được nữa thì lại muốn con gái như con đứng ra gánh hậu quả.

Mọi chuyện tốt đẹp trên đời đều để các người hưởng hết rồi.”

“Mẹ, làm người không thể vô liêm sỉ như vậy, nếu không ông trời cũng không nhìn nổi. Chuyện lần này chính là bài học đẫm máu cho các người.”

Ở đầu dây bên kia, mẹ tôi tất nhiên lại mắng một trận.

Nhưng bà chưa nói xong, tôi đã cúp máy.

Có lẽ bà đã quên, tôi sớm đã trở thành người không còn nằm trong sự khống chế của bà.

Tôi từng là con diều trong tay bà, mà chính bà đã cắt đứt sợi dây đó.

18、

Tôi hạ cánh xuống nước ngoài vào lúc ba giờ sáng theo giờ trong nước.

Vừa xuống máy bay, điện thoại tôi liên tục rung, mở ra là một loạt tin nhắn và cuộc gọi nhỡ.

Có một tin của thầy hướng dẫn:

“Hôm nay mẹ em dẫn em gái đến trường, nói họ hoàn toàn không đồng ý chuyện em ra nước ngoài. Họ không biết hôm nay em đến, tưởng em vẫn còn trong nước. Em xuống máy bay rồi thì liên lạc lại với họ.”

Tin này được gửi trước khi máy bay cất cánh, lúc đó điện thoại tôi hết pin, qua cửa kiểm soát xong thì tắt luôn.

Tôi lập tức trả lời:

“Vâng thầy, em đã đến nơi an toàn, làm phiền thầy rồi.”

Sau đó tôi kiên nhẫn xem từng tin nhắn của mẹ, của em gái và họ hàng.

Đúng vậy, tôi bị “dội bom” tin nhắn.

Mẹ tôi cuối cùng cũng nhận ra bà không thể kiểm soát tôi nữa.

Đành cuống cuồng gửi tin vào nhóm gia đình, kêu gọi mọi người thuyết phục tôi.

Ngoài buồn cười, tôi không biết dùng từ gì khác để diễn tả cảm xúc của mình.

“Tiểu Mỹ à, bố con như vậy rồi, chuyện ra nước ngoài có thể hoãn lại. Người trẻ còn nhiều cơ hội, đừng vì cái nhỏ mà mất cái lớn.”

“Nói đi nói lại, bố mẹ con làm vậy chẳng phải cũng vì con sao? Họ lớn tuổi rồi, ai chẳng muốn con cái ở bên cạnh. Con ra nước ngoài xa xôi như vậy, họ nhớ con cũng không gặp được.”

“Nghe nói hai nhà đang kiện nhau, thím Vương kiện mẹ con lừa đảo, số tiền rất lớn, không cẩn thận mẹ con cũng phải vào tù. Con mau về xử lý đi, đừng vì chuyện ra nước ngoài mà làm cả gia đình tan nát.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...