20px

Không ai hiểu phủ Lai Dương Hầu đang diễn trò gì.

Chẳng qua chỉ là một khối ngọc bội không quá quý giá.

Sao có thể dùng làm lễ vật chúc thọ được?

Cố Thừa Dục cũng nhìn chằm chằm khối ngọc bội ấy.

Chàng luôn cảm thấy mình đã từng nhìn thấy nó ở đâu đó.

Hoàng hậu nương nương sững người.

Một lát sau, dường như chợt nhớ ra điều gì.

Người hỏi:

“Có phải được làm từ khối ngọc đó không?”

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định.

Trong mắt người đã lấp lánh ánh lệ.

Hoàng thượng thấy thê tử rơi nước mắt, không nhịn được mà hỏi:

“Vật này có lai lịch gì sao? Vì sao lại khiến Tử Đồng đau lòng đến vậy?”

Hoàng hậu nương nương lau nước mắt.

Trên gương mặt hiện lên vẻ hoài niệm.

“Thuở niên thiếu, thần thiếp từng cùng A Vu nhặt được một khối ngọc bên bờ sông.”

“Lão phu nhân phủ Lai Dương Hầu tinh thông điêu khắc ngọc.”

“Thế là chúng thần thiếp ôm khối ngọc ấy tới phủ cầu học.”

“A Vu thông minh, chỉ vài tháng đã điêu khắc xong.”

“Còn thần thiếp lười biếng, mãi chẳng chịu động tay.”

“Khối ngọc đó vẫn luôn được để lại chỗ lão phu nhân.”

“Chớp mắt một cái, đã nhiều năm như vậy rồi.”

Mọi người nghe xong đều âm thầm thở dài.

Đặc biệt là những người đã hao tâm tổn trí tìm kiếm kỳ trân dị bảo chỉ để lấy lòng Hoàng hậu nương nương.

Lúc này càng thấy nghẹn lòng.

Lễ vật có quý giá đến đâu.

Có thể quý bằng tình nghĩa thiếu thời hay sao?

Chỉ có Cố Thừa Dục.

Sắc mặt tái nhợt nhìn chằm chằm khối ngọc bội kia.

A Vu.

Là nhũ danh của Lục phu nhân.

11

“Điện hạ, người định đi đâu vậy?!”

Hoàng hậu nương nương vẫn còn chìm trong hồi ức năm xưa.

Vừa ngẩng đầu lên.

Đã thấy Cố Thừa Dục đứng bật dậy.

Loạng choạng bước ra ngoài.

Người khẽ thở dài.

Sớm biết hôm nay.

Hà tất ngày đó.

Cố Thừa Dục biết rất nhiều người đang nhìn mình.

Chàng là Thái tử.

Hôm nay là sinh thần của mẫu hậu, bất kể thế nào cũng không nên rời tiệc.

Thế nhưng vừa nghĩ tới những lời mình từng nói, Cố Thừa Dục lại không kìm được mà muốn gặp Trăn Trăn ngay lập tức.

“Bất kể làm vỡ thứ gì, cũng không phải lý do để ngươi đánh người.”

“Chỉ là một khối ngọc bội mà thôi, đáng để ngươi vì nó mà động thủ với người khác sao?”

Khi ấy chàng cho rằng đó chỉ là những lời nói bình thường.

Bây giờ chân tướng đã rõ.

Chàng lại không dám nghĩ.

Trăn Trăn đã mang tâm trạng thế nào để nói với chàng câu ấy.

“Điện hạ nói rất đúng.”

Trên con phố dài.

Bước chân của Cố Thừa Dục càng lúc càng nhanh.

Sắp tới nơi, chàng liền nhìn thấy tiểu thái giám vừa được mình phái đi đang xách đèn lồng vội vã quay về.

Mày chàng nhíu chặt.

Trong lòng bỗng dâng lên dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên.

Tiểu thái giám quỳ phịch xuống đất, mặt mày đưa đám:

“Điện hạ, cung nữ ở Bích Tiêu Các nói rằng…”

“Lục cô nương đã thu dọn hành lý từ mấy ngày trước.”

“Sau khi dự tiệc trưa hôm nay xong, đã trở về Bắc cảnh rồi.”

Gió cuối xuân lướt qua con phố dài.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...