“Ôi trời, lúc đó em cảm động chết mất.”
Kỳ Nhạc gần như tuyệt vọng.
“Tổ tông à…”
“Em có biết chị ấy nhìn anh như nhìn rác không?”
“Biết chứ.”
“Chị ấy còn khuyên em ly hôn nữa cơ.”
Giang Cận ngồi bên cạnh day trán.
Từ đầu đến cuối không nói gì.
Nhưng sắc mặt đã âm trầm đến cực điểm.
…
Một lúc sau.
Anh đột nhiên hỏi:
“Lúc gặp cô ấy…”
“Cô ấy còn nói gì không?”
Trì Hoãn Hoãn suy nghĩ.
“Có.”
“Chị ấy bảo em xóa bức ảnh đó đi.”
Ngón tay Giang Cận khẽ siết lại.
“Vì sao?”
“Chị ấy nói người đã kết hôn mà còn để ảnh phụ nữ khác làm màn hình khóa thì rất phản cảm.”
Ánh mắt anh tối đi.
Thì ra…
Cô ghét đến vậy.
Bảy năm qua.
Tấm ảnh ấy là thứ duy nhất anh không nỡ xóa.
Những đêm mất ngủ, anh chỉ dám nhìn ảnh cô đến sáng.
Anh biết mình cố chấp.
Cũng biết bản thân gần như phát điên.
Nhưng người ấy đã sống trong trái tim anh suốt bảy năm.
Cho đến hôm nay.
Anh mới biết.
Cô vẫn còn sống.
Thế nhưng câu đầu tiên cô muốn nói lại là bảo anh xóa ảnh.
Cảm giác chua xót bất ngờ lan khắp lồng ngực.
…
Đêm đó.
Ngồi một mình trong phòng làm việc của biệt thự Giang gia.
Giang Cận mở chiếc hộp cũ được khóa kín nhiều năm.
Bên trong là toàn bộ ký ức của tuổi mười tám.
Một cây bút bị cắn đến biến dạng.
Một tờ giấy ghi công thức toán.
Một viên kẹo sữa đã quá hạn từ lâu.
Và…
Một bức ảnh chụp lén.
Trong ảnh, cô gái tóc mái bằng đang cúi đầu làm bài tập.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ.
Rơi trên hàng mi cong dài của cô.
Bức ảnh ấy.
Anh đã nhìn suốt bảy năm.
Đầu ngón tay khẽ vuốt lên khuôn mặt đã ngả màu theo năm tháng.
Khóe mắt đỏ hoe.
Giọng nói khàn khàn vang lên trong căn phòng vắng lặng.
“Tiểu Bạch…”
“Thì ra em vẫn còn sống.”
Ngoài cửa.
Kỳ Nhạc đang định gõ cửa.
Nghe thấy câu nói ấy, bàn tay anh ta khựng lại giữa không trung.
Đến lúc này anh mới hiểu.
Suốt bảy năm qua.
Người anh em thân nhất của mình…
Chưa từng bước ra khỏi tuổi mười tám.
9
Ngày hôm sau, khi tôi vừa kết thúc cuộc họp tổng kết với khách hàng thì nhận được cuộc gọi từ sếp quản lý.
Giọng anh ấy kích động đến mức như vừa trúng xổ số.
“Dư Bạch!”
“Thành rồi!”
“Giang tổng bên kia chủ động hẹn gặp chúng ta để bàn chi tiết dự án!”
Tôi đang uống nước, suýt nữa thì sặc.
“Cái gì cơ?”
“Thật đấy! Tối nay, nhà hàng Vân Đình, bảy giờ.”
“Giang tổng đích thân tham dự!”
Tôi ngây người.
Không phải chứ?
Tôi vốn tưởng hôm qua anh chỉ tiện tay cho số điện thoại, hoàn toàn không ngờ lại thực sự có ý định hợp tác với công ty nhỏ như Tân Duyệt.
Chẳng lẽ…
Anh nể mặt tình bạn học cũ?
Nhưng nghĩ lại, giữa tôi với anh làm gì có tình bạn gì.
Có chăng chỉ là lịch sử đen tối của một cô gái mặt dày từng theo đuổi người ta suốt nửa năm.
Nghĩ đến đây, tôi lại thấy xấu hổ.
Cả buổi chiều hôm ấy, tôi cứ ngẩn ngơ.
Đến lúc thay quần áo chuẩn bị đi ăn tối, đồng nghiệp nữ còn trêu chọc:
“Dư Bạch, cậu đi gặp khách hàng hay đi xem mắt thế?”
Tôi cười gượng.
“Khách hàng thôi.”
“Khách hàng gì mà khiến cậu thử tới ba bộ váy?”
“…”
Tôi lập tức cất lại chiếc váy thứ ba.
Cuối cùng vẫn chọn bộ đồ công sở đơn giản nhất.
Dù sao thì…
Trong mắt Giang Cận, tôi cũng chỉ là nhân viên của công ty đối tác mà thôi.
Không nên nghĩ nhiều.
…
Bảy giờ đúng.
Tôi cùng sếp quản lý đến nhà hàng.
Vừa bước vào phòng riêng, sếp đã cười tươi như hoa.
“Giang tổng, ngại quá, để cậu đợi lâu rồi.”
Người đàn ông ngồi bên cửa sổ khẽ ngẩng đầu lên.
Ánh đèn vàng nhạt rơi trên khuôn mặt anh, khiến đường nét vốn lạnh lùng lại càng thêm sắc nét.
Ánh mắt anh dừng trên người tôi.
Rồi…
Không dời đi nữa.
Tôi bị nhìn đến mức da đầu tê dại.
“Cận… Giang tổng.”
Anh khẽ gật đầu.
“Ngồi đi.”
Suốt bữa cơm, sếp quản lý thao thao bất tuyệt.
Từ dự án đến thị trường, từ phương án đến tương lai phát triển.
Còn tôi…
Thì chỉ cảm thấy bầu không khí kỳ lạ đến đáng sợ.
Bởi vì mỗi lần ngẩng đầu lên.
Tôi đều bắt gặp ánh mắt của Giang Cận.
Mà lần nào bị phát hiện, anh cũng không hề né tránh.
Cứ như vậy nhìn tôi.
Khiến tôi dần dần bắt đầu nghi ngờ.
Chẳng lẽ trên mặt mình dính gì sao?
Hay là…
Hôm qua tôi làm chuyện gì mất mặt nữa rồi?
Trong lúc tôi còn đang suy nghĩ lung tung, phục vụ mang món cá hấp lên.
Tôi theo thói quen định gắp một miếng.
Một đôi đũa khác đã nhanh hơn.
Giang Cận cẩn thận gỡ hết xương cá, bỏ vào bát tôi.
Động tác thành thạo đến mức tự nhiên.
Cả bàn ăn đột nhiên im phăng phắc.
Sếp quản lý trợn tròn mắt.
Tôi cũng ngây người.
Giang Cận lại như không nhận ra điều gì bất thường.
“Ăn đi.”
“…”
“…”
Mặt tôi nóng bừng.
“Giang tổng, không cần khách sáo vậy đâu.”
Anh khẽ mím môi.
Một lát sau mới thấp giọng:
“Xin lỗi.”
“Tôi quen rồi.”
Quen rồi?
Quen cái gì?
Quen gỡ xương cá cho tôi sao?
Tôi còn chưa kịp nghĩ sâu thì anh đã chuyển đề tài sang chuyện công việc.
Nhưng không biết có phải ảo giác hay không.
Tôi luôn cảm thấy hôm nay Giang Cận có chút thất thần.
Có mấy lần sếp quản lý hỏi anh.
Anh đều mất vài giây mới hoàn hồn.
Ánh mắt nhìn tôi lại càng kỳ lạ hơn.
Không giống nhìn đối tác.
Mà giống như…
Chaporia
Bình Luận (0)