20px

“Em còn nhớ à?”

“Đương nhiên nhớ.”

Diệp Lan Nhân bật cười.

“Ngày đó anh mặc bộ vest rộng thùng thình.”

“Cả trường chỉ có mỗi anh dám lên sân khấu phát biểu.”

Cận Từ Viễn cũng cười.

“Vậy mà em còn nhớ.”

“Những chuyện liên quan đến anh, em đều nhớ.”

Tôi đứng ở cửa vài giây.

Không ai phát hiện.

Bỗng nhiên cảm thấy mình giống khách qua đường.

Sau đó tôi đi thẳng lên tầng.

Mở cửa phòng làm việc cũ.

Từ ngày Diệp Lan Nhân chuyển vào.

Tôi chưa từng bước vào đây thêm lần nào.

Nhưng hôm nay tôi cần lấy vài giấy tờ.

Cánh cửa vừa mở ra.

Mùi nước hoa nhàn nhạt lập tức tràn tới.

Trên bàn xuất hiện thêm mỹ phẩm.

Cạnh cửa sổ có thêm lọ hoa mới.

Ngay cả chiếc ghế xoay năm đó tôi và Cận Từ Viễn cùng mua cũng được phủ lên tấm đệm màu kem.

Dấu vết của cô ta ở khắp mọi nơi.

Tôi kéo ngăn tủ dưới cùng.

Lấy tập hồ sơ quyền sở hữu.

Đúng lúc ấy.

Tiếng bước chân vang lên phía sau.

“Tìm gì vậy?”

Là Cận Từ Viễn.

Tôi không ngẩng đầu.

“Giấy tờ thôi.”

Ánh mắt anh rơi xuống tập hồ sơ trong tay tôi.

Sắc mặt hơi thay đổi.

“Giấy chứng nhận quyền sở hữu?”

Tôi khẽ ừ một tiếng.

“Em lấy cái này làm gì?”

Tôi đóng tập hồ sơ lại.

“Xem một chút.”

Anh nhíu mày.

Không biết nghĩ tới điều gì.

Giọng nói bất giác mang theo vài phần bất lực.

“Chiếu Từ.”

“Anh đã nói rồi.”

“Lan Nhân chỉ ở tạm.”

“Em không cần làm tới mức này.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Bỗng nhiên cảm thấy buồn cười.

Làm tới mức này?

Trong mắt anh.

Tôi lấy giấy tờ nhà ra xem.

Là đang ghen sao?

“Anh nghĩ em đang làm gì?”

Cận Từ Viễn im lặng.

Không trả lời.

Nhưng ánh mắt đã cho tôi đáp án.

Anh cho rằng tôi đang dùng cách này để gây áp lực.

Đúng lúc ấy.

Diệp Lan Nhân đi tới cửa.

Nghe thấy cuộc đối thoại.

Cô ta lập tức lộ vẻ hoảng hốt.

“Anh Từ Viễn.”

“Đừng nói vậy.”

Sau đó quay sang tôi.

“Chị Chiếu Từ, nếu chị không thích em ở đây, em có thể dọn đi ngay.

“Thật đấy.”

“Em không muốn vì mình mà hai người cãi nhau.”

Nói tới đây.

Hai mắt cô ta đã đỏ lên.

Cận Từ Viễn lập tức mềm lòng.

“Lan Nhân.”

“Không liên quan tới em.”

“Em đừng suy nghĩ nhiều.”

“Nhưng mà…”

“Không có nhưng nhị gì cả.”

Anh nhẹ giọng dỗ dành.

Tôi đứng nhìn một màn ấy.

Bỗng nhiên nhớ tới rất nhiều năm trước.

Khi công ty anh phá sản.

Tôi bán chiếc vòng tay mẹ để lại.

Lấy tiền giúp anh trả lương nhân viên.

Lúc ấy tôi ngồi trong cửa hàng cầm đồ khóc rất lâu.

Nhưng khi trở về.

Tôi chỉ cười nói:

“Giải quyết xong rồi.”

Anh chưa từng thấy tôi khóc.

Cho nên cũng chưa từng biết.

Tôi đã đau đến mức nào.

Có lẽ người biết khóc mới có người thương.

Người luôn mạnh mẽ sẽ bị xem là đương nhiên.

“Tôi không bảo cô đi.”

Tôi nhìn Diệp Lan Nhân.

Bình tĩnh lên tiếng.

“Cô muốn ở thì cứ ở.”

Diệp Lan Nhân ngẩn người.

Có lẽ không nghĩ tôi lại bình thản như vậy.

Cận Từ Viễn cũng khẽ thở ra.

“Anh biết em hiểu chuyện.”

Lại là hai chữ ấy.

Hiểu chuyện.

Từ đầu đến cuối.

Anh luôn dùng nó để yêu cầu tôi nhường nhịn.

Tôi siết tập hồ sơ trong tay.

Bỗng nhiên hỏi:

“Cận Từ Viễn.”

“Anh có biết căn nhà này trị giá bao nhiêu không?”

Anh sửng sốt.

“Ý em là gì?”

“Không có gì.”

Tôi cúi đầu lật giấy tờ.

Diệp Lan Nhân đứng bên cạnh nhìn thoáng qua.

Ánh mắt vô tình dừng trên dòng thông tin chủ sở hữu.

Cô ta hơi kinh ngạc.

“Thì ra căn nhà này đứng tên chị à?”

Tôi nhìn cô ta.

“Không chỉ căn nhà này.”

“Cả tòa nhà đều là của tôi.”

Căn phòng lập tức yên lặng.

Ngay cả Cận Từ Viễn cũng sững người.

Diệp Lan Nhân mở to mắt.

“Cả… cả tòa nhà?”

“Ừ.”

Tôi khép tập hồ sơ lại.

Giọng nói bình thản đến lạ.

“Cô vừa nói căn nhà này giống Cận Từ Viễn.”

“Tôi nghĩ cô nhầm rồi.”

“Bởi vì căn nhà này không giống anh ấy.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...