Đêm Ấy Tôi Và Anh/Chương 11C. 11
20px

Bởi vì đáp án quá rõ ràng.

Những lúc cô cần anh nhất.

Anh đều ở bên người khác.

Tống Chiếu Từ khép cuốn sách lại.

“Anh thấy không?”

“Không phải anh không yêu tôi.”

“Chỉ là trong lòng anh.”

“Tôi chưa từng quan trọng bằng cô ấy.”

“Không phải!”

Anh lập tức phủ nhận.

“Không phải như vậy.”

“Tôi chỉ…”

Anh muốn giải thích.

Nhưng rồi lại phát hiện.

Không có gì để giải thích.

Bởi vì những chuyện anh đã làm đều là sự thật.

Một lúc lâu sau.

Anh khàn giọng nói:

“Cho anh cơ hội sửa sai được không?”

“Tôi sẽ bù đắp.”

“Tôi sẽ dùng cả đời để bù đắp.”

Tống Chiếu Từ nhìn anh.

Ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ.

“Nếu người mất là anh.”

“Tôi cũng có thể đứng trước mộ anh nói câu này.”

“Nhưng anh có sống lại được không?”

Cận Từ Viễn cứng đờ.

Tống Chiếu Từ chậm rãi đứng dậy.

Nhìn thẳng vào mắt anh.

“Con tôi không trở lại được.”

“Tình cảm của tôi cũng vậy.”

Nói xong.

Cô đóng cửa lại.

Cạch.

Cánh cửa ngăn cách hai người.

Cũng giống như ngăn cách bảy năm hôn nhân.

Buổi tối.

Trời đổ mưa.

Mưa rất lớn.

Cận Từ Viễn vẫn đứng dưới lầu.

Không rời đi.

Mưa thấm ướt tóc.

Ướt cả quần áo.

Nhưng anh vẫn đứng đó.

Giống như muốn dùng cách này để giữ lại điều gì đó.

Tầng sáu.

Tống Chiếu Từ đứng bên cửa sổ.

Lặng lẽ nhìn xuống.

Người đàn ông dưới mưa vẫn không nhúc nhích.

Nếu là trước kia.

Cô nhất định sẽ chạy xuống.

Sẽ lo anh bị cảm.

Sẽ trách anh không biết chăm sóc bản thân.

Nhưng bây giờ.

Cô chỉ kéo rèm cửa lại.

Chậm rãi xoay người.

Để bóng dáng ấy biến mất khỏi tầm mắt.

Đêm đó.

Cận Từ Viễn sốt cao phải nhập viện.

Nhưng từ đầu đến cuối.

Tống Chiếu Từ không hề xuất hiện.

Lần đầu tiên.

Anh nếm được cảm giác bị bỏ lại phía sau.

Mà cảm giác ấy.

Cô đã chịu đựng suốt nhiều năm.

Chương 9: Truy Thê Không Dễ

Sau lần sốt cao nhập viện.

Cận Từ Viễn không còn xuất hiện dưới nhà tôi nữa.

Ít nhất là ngoài mặt.

Nhưng tôi biết.

Anh chưa từng rời đi.

Bởi vì mỗi sáng mở cửa.

Trước cửa luôn có một túi đồ ăn sáng còn nóng.

Là cháo bí đỏ.

Là bánh bao nhân rau.

Là những món bác sĩ từng dặn tôi nên ăn sau phẫu thuật.

Không có tên người gửi.

Nhưng tôi biết là ai.

Chỉ là biết thì biết.

Tôi chưa từng động tới.

Một tuần sau.

Tôi đi tái khám.

Bác sĩ nhìn kết quả rồi gật đầu.

“Khôi phục khá tốt.”

“Nhưng vẫn phải chú ý nghỉ ngơi.”

“Đừng để tâm trạng quá áp lực.”

Tôi cười.

“Vâng.”

Vừa bước ra khỏi phòng khám.

Điện thoại rung lên.

Là luật sư Lưu.

“Cô Tống.”

“Có một số giấy tờ cần cô ký.”

“Liên quan tới phần cổ phần chuyển nhượng.”

Tôi hơi ngạc nhiên.

“Cổ phần?”

“Đúng.”

“Anh Cận đã chuyển toàn bộ phần cổ phần cá nhân trong công ty sang tên cô.”

Tôi dừng bước.

Nhíu mày.

“Ông nhầm rồi sao?”

“Không nhầm.”

Luật sư thở dài.

“Anh ấy còn gửi kèm một bản giải trình.”

“Có lẽ cô nên xem.”

Buổi chiều.

Tôi gặp luật sư tại văn phòng.

Trên bàn đặt một tập hồ sơ thật dày.

Trang đầu tiên là văn bản chuyển nhượng.

Toàn bộ cổ phần.

Toàn bộ quyền lợi.

Tất cả đều mang tên tôi.

Phía dưới còn có một tờ giấy viết tay.

Nét chữ quen thuộc của Cận Từ Viễn.

“Chiếu Từ.”

“Năm đó lúc công ty phá sản.”

“Người bán chiếc vòng mẹ để lại là em.”

“Người trả lương cho nhân viên là em.”

“Người cùng anh thức trắng đêm là em.”

“Nhưng sau khi thành công.”

“Anh lại cho rằng mọi thứ đều là công sức của mình.”

“Anh nợ em quá nhiều.”

“Những thứ này vốn dĩ nên thuộc về em.”

Tôi nhìn tờ giấy rất lâu.

Sau đó khép lại.

Không khóc.

Cũng không cảm động.

Chỉ cảm thấy muộn rồi.

Nếu những lời này xuất hiện một năm trước.

Có lẽ tôi sẽ rất vui.

Nhưng hiện tại.

Tôi chỉ thấy bình tĩnh.

Buổi tối.

Khi về tới nhà.

Tôi nhìn thấy một chiếc hộp gỗ đặt trước cửa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...