20px

Trong tay cầm một hộp bánh nhỏ.

“Chào buổi sáng.”

Tôi nhìn hộp bánh.

“Lại mua à?”

“Tiệm mới mở.”

“Nghe nói rất ngon.”

Tôi nhận lấy.

Không từ chối.

Nhưng cũng không mời anh vào.

Một năm qua.

Anh vẫn luôn như vậy.

Không ép buộc.

Không dây dưa.

Không nhắc tới chuyện tái hợp.

Chỉ âm thầm xuất hiện trong cuộc sống của tôi.

Giống như đang bù đắp từng chút một.

“Anh phải đi họp rồi.”

“Ừ.”

“Buổi tối anh qua tưới cây nhé?”

Tôi nhìn anh.

“Cây là của tôi.”

Anh bật cười.

“Nhưng người trồng là anh.”

Tôi cũng cười theo.

Không khí giữa chúng tôi cuối cùng đã không còn căng thẳng như trước.

Một năm.

Đủ để chữa lành rất nhiều thứ.

Nhưng không đủ để quên hoàn toàn.

Sau khi Cận Từ Viễn rời đi.

Tôi mở hộp bánh.

Bên trong là bánh hạt dẻ.

Loại tôi thích nhất.

Bỗng nhiên nhớ tới rất nhiều chuyện cũ.

Nhớ ngày đầu tiên quen nhau.

Nhớ những năm tháng khó khăn.

Nhớ cả những tổn thương.

Nhưng kỳ lạ thay.

Khi hồi tưởng lại.

Tôi không còn cảm thấy đau nữa.

Buổi chiều.

Tôi tới khu căn hộ mới kiểm tra.

Vừa đi được một vòng.

Bụng dưới bỗng truyền tới cảm giác đau nhói.

Ban đầu chỉ là một chút.

Nhưng càng lúc càng rõ.

Tôi ngồi xuống ghế nghỉ.

Mồ hôi lạnh dần rịn ra.

Điện thoại đúng lúc rung lên.

Là Cận Từ Viễn.

“Anh đang ở gần chỗ em.”

“Muốn ăn tối cùng không?”

Tôi hít một hơi.

“Cận Từ Viễn.”

“Ừ?”

“Anh tới đây được không?”

Giọng nói của tôi vừa dứt.

Đầu dây bên kia lập tức yên lặng.

Một giây sau.

Giọng anh trở nên căng thẳng.

“Em làm sao?”

“Tôi hơi đau bụng.”

“Tôi tới ngay.”

Điện thoại cúp máy.

Chưa đầy mười phút.

Chiếc xe quen thuộc đã dừng trước cửa.

Cận Từ Viễn gần như lao xuống xe.

Sắc mặt trắng bệch.

“Chiếu Từ!”

Anh chạy tới.

Đỡ lấy tôi.

“Tôi không sao.”

“Không sao cái gì?”

Giọng anh khàn đi.

“Đi bệnh viện.”

Lần này.

Không cần tôi gọi hai mươi bảy cuộc điện thoại.

Không cần tôi chờ đợi.

Không cần tôi cầu cứu.

Người đầu tiên xuất hiện.

Là anh.

Người lái xe.

Là anh.

Người đưa tôi vào phòng khám.

Cũng là anh.

Trong lúc chờ kết quả.

Anh ngồi bên ngoài hành lang.

Hai tay đan chặt.

Cả người căng cứng.

Bác sĩ đi ra.

Anh lập tức đứng bật dậy.

“Bác sĩ.

“Cô ấy sao rồi?”

“Không có gì nghiêm trọng.”

“Chỉ là dạ dày co thắt do ăn uống thất thường.”

Nghe vậy.

Anh mới thở phào.

Như thể vừa sống lại.

Tôi ngồi trong phòng khám.

Nhìn qua lớp kính.

Bỗng nhiên thấy sống mũi cay cay.

Không phải vì đau.

Mà vì cuối cùng.

Có người đặt tôi ở vị trí đầu tiên.

Điều đáng buồn nhất trong một cuộc hôn nhân.

Không phải là hết yêu.

Mà là khi bạn luôn đứng sau tất cả mọi thứ.

Sau công việc.

Sau bạn bè.

Sau một người khác.

Còn hiện tại.

Ít nhất.

Anh đã học được điều đó.

Buổi tối.

Cận Từ Viễn đưa tôi về nhà.

Trời vừa tạnh mưa.

Gió mang theo mùi đất ẩm.

Khi đi ngang qua ban công.

Anh đột nhiên dừng lại.

“Tới đây.”

“Làm gì?”

“Tự nhìn đi.”

Tôi bước tới.

Rồi khựng lại.

Chiếc chậu hoa đặt ở góc ban công đang nở.

Những bông hoa nhỏ màu trắng chen nhau dưới ánh đèn.

Mềm mại.

Yên tĩnh.

Giống hệt giàn hoa năm xưa.

Tôi nhìn rất lâu.

Cận Từ Viễn đứng bên cạnh.

Khẽ hỏi:

“Còn nhớ không?”

Tôi cười.

“Nhớ.”

Năm ấy.

Chúng tôi cùng trồng một giàn hoa.

Chờ rất lâu.

Rất lâu.

Nó vẫn không nở.

Rồi mọi thứ kết thúc trước khi kịp nhìn thấy hoa nở.

Cận Từ Viễn nhìn tôi.

Ánh mắt dịu dàng.

“Chiếu Từ.”

“Ừ?”

“Anh không dám xin em tha thứ ngay.”

“Tôi biết.”

“Nhưng anh sẽ tiếp tục chờ.”

“Bao lâu cũng được.”

Gió đêm khẽ thổi qua.

Mang theo hương hoa nhàn nhạt.

Tôi nhìn những bông hoa đang nở.

Lại nhớ tới lá thư của bà nội.

Người khiến con đau.

Không đáng để con ở lại.

Nhưng bà chưa từng nói.

Nếu người đó thật sự biết sai.

Và dùng cả quãng đời còn lại để sửa chữa thì sao?

Tôi quay đầu nhìn anh.

Người đàn ông từng khiến tôi đau nhất.

Cũng là người đã yêu tôi suốt tuổi trẻ.

Rất lâu sau.

Tôi khẽ mỉm cười.

“Cận Từ Viễn.”

“Ừ?”

“Tôi không hứa điều gì cả.”

Ánh mắt anh sáng lên.

“Được.”

“Tôi hiểu.”

Tôi nhìn những bông hoa trắng ngoài ban công.

Khóe môi cong nhẹ.

“Mùa hoa năm nay đẹp thật.”

Anh cũng nhìn theo.

Sau đó mỉm cười.

“Ừ.”

“Cuối cùng cũng nở rồi.”

Dưới ánh đèn vàng ấm áp.

Hai người đứng cạnh nhau.

Không còn là vợ chồng.

Cũng chưa phải người yêu.

Nhưng lần này.

Họ không còn bỏ lỡ nhau nữa.

(Hết)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...