Cô Ấy Vẫn Đợi/Chương 4C. 4
20px

05

Tần Hiến thường gọi tôi như vậy.

Nhưng cách xưng hô thân mật ấy thường chỉ xuất hiện khi tình cảm dâng trào.

Đây là lần đầu tiên tôi nghe anh gọi như vậy ngoài phòng ngủ.

“Không có mà.”

Tôi có chút không được tự nhiên.

Tiện tay nhét chiếc túi bị mình cào tróc da vào tay anh chàng mua hộ.

Trong lòng cũng dâng lên một tia bực bội.

“Tối nay muốn ăn gì?”

Tần Hiến đổi chủ đề quá nhanh.

Tôi ngẩn ra hai giây rồi vẫn trả lời.

“Cá chua ngọt đi.”

Bên kia khẽ “ừ” một tiếng rồi khàn giọng nói.

“Về nhà sớm nhé.”

Nói xong liền cúp máy.

Tôi ném điện thoại sang một bên.

Anh chàng mua hộ ngượng ngùng xin lỗi.

“Chị ơi, chị cũng biết mà, làm nghề bán túi hay mua túi đều rất nâng niu hàng hóa. Vừa rồi em nhất thời không nhịn được…”

Tôi xua tay.

Cũng không trách cậu ta.

Quả thật tôi đã cào hỏng nó.

Mặc dù Tần Hiến bảo tôi về sớm.

Nhưng tôi cũng chẳng để trong lòng.

Trước đây tôi còn mỗi ngày quấn lấy anh, nói yêu anh, nhớ anh.

Người trưởng thành mà, mấy lời khách sáo thuận miệng thôi.

Vì thế khi tôi ôm một đống chiến lợi phẩm trở về nhà.

Người giúp việc đã chạy ra đón trước.

Vừa bước xuống xe.

Dì Lưu đã căng thẳng kéo tay tôi.

“Phu nhân, tiên sinh đợi cô một tiếng rưỡi rồi. Sao bây giờ cô mới về?”

Tôi nhướng mày.

Không hiểu Tần Hiến uống nhầm thuốc gì.

Trước đây chẳng phải lúc nào cũng mười giờ rưỡi mới về nhà sao?

Lười suy nghĩ nhiều.

Vừa bước vào cửa tôi đã nhìn thấy Tần Hiến đang ngồi trước bàn ăn.

Anh cụp mắt xuống.

Lặng lẽ nhìn những món ăn trên bàn đến ngẩn người.

Chính giữa bàn là một đĩa cá chua ngọt.

“Tôi ăn rồi, anh tự ăn đi.”

Tôi đã quên sạch những lời mình nói buổi chiều.

Vui vẻ ôm túi đi về phía phòng thay đồ.

Phía sau lại đột nhiên vang lên giọng nói khàn khàn của Tần Hiến.

“Em nói… em muốn ăn cá chua ngọt mà.”

Tôi quay đầu lại.

Có chút kinh ngạc.

“À… xin lỗi nhé, tôi quên mất rồi. Hay để tôi nếm thử một miếng?”

Tôi đi tới.

Tùy tiện gắp một đũa.

Không hề có chút thành ý nào mà giơ ngón tay cái về phía dì Lưu ở cách đó không xa.

“Tay nghề của dì Lưu càng ngày càng tốt.”

Dì Lưu muốn nói lại thôi.

Tôi tiện tay đặt đũa xuống định rời đi.

Cổ tay lại bị người ta giữ lại.

“Ngồi ăn cùng anh, được không?”

Hôm nay Tần Hiến có chút kỳ lạ.

Đặc biệt là đôi mắt ấy.

Đôi mắt vốn luôn lạnh lùng kia dường như mang theo cảm giác chật vật, tan vỡ.

Đúng là tính khí tổng tài.

Ăn cơm cũng phải có người ngồi cùng.

Tôi ngồi xuống chờ anh ăn xong.

Tần Hiến ăn rất yên lặng.

Mang theo khí chất cao quý đặc trưng của riêng anh.

Tôi nhìn một lúc liền thấy chán.

Lấy điện thoại ra, bắt chéo chân rồi nghịch.

Trước đây lúc ăn cơm tôi luôn thích gắp thức ăn cho Tần Hiến.

Sau đó lải nhải kể hôm nay nhớ anh đến mức nào.

Nhìn người giúp việc đứng bên cạnh phụ họa một câu:

“Tiên sinh và phu nhân thật ân ái.”

Lúc đó tôi mới hài lòng.

Bây giờ trên bàn ăn yên tĩnh đến lạ.

Chỉ còn tiếng điện thoại tôi liên tục rung lên báo tin nhắn.

Người nhắn tin là anh chàng mua hộ.

Xem ra hai ngày nay kiếm được không ít tiền từ tôi.

Một hơi gửi thêm hơn chục mẫu túi mới.

Trong đó còn có một mẫu chưa chính thức mở bán.

Tôi cong môi cười.

Tâm trạng không khỏi vui vẻ mở ảnh phóng to xem kỹ.

“Khụ khụ…”

Dường như Tần Hiến bị sặc.

“Ăn chậm thôi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...