Công ty của anh vừa hay tài trợ một buổi diễn thuyết tại trường của cô.
Người phụ trách kết nối và tổ chức sự kiện khi đó.
Là trợ lý của Thẩm Tri Châu.
Một phụ nữ trẻ tên Chu Thư Nghi.
Chu Thư Nghi.
Thẩm Tri Châu nhìn chằm chằm cái tên ấy rất lâu.
Anh nhớ ra rồi.
Chu Thư Nghi là người do cha anh sắp xếp bên cạnh anh.
Nói là trợ lý.
Nhưng thực chất là người của nhà cũ cài vào để giám sát anh.
Trong khoảng thời gian anh cãi nhau với gia đình rồi dọn ra ngoài sống nửa năm.
Chu Thư Nghi đã đứng giữa hòa giải không ít lần.
Sau này.
Khi anh và Tô Niệm kết hôn.
Chu Thư Nghi từ chức sang nước ngoài học tiếp.
Từ đó không còn liên lạc nữa.
Nhưng có một chi tiết.
Trước giờ anh chưa từng chú ý.
Thời điểm Chu Thư Nghi từ chức.
Lại vừa đúng lúc nhà họ Thẩm nhận được tin Tô Niệm mang thai lần đầu.
Thẩm Tri Châu lập tức gọi cho thư ký Trần.
“Tiếp tục điều tra Chu Thư Nghi.”
“Xem cô ta có liên hệ gì với Tô Niệm hay không.”
“Thẩm tổng.”
“Tôi đang định báo với ngài chuyện này.”
Giọng thư ký Trần có phần trầm xuống.
“Tôi đã điều tra hồ sơ của Chu Thư Nghi.”
“Phát hiện cô ấy cũng tốt nghiệp chính trường đại học đó.”
“Cùng chuyên ngành với phu nhân.”
“Đều học khoa Ngữ văn.”
“Hơn nữa cô ấy hơn phu nhân bốn khóa.”
“Năm phu nhân nhập học cũng là năm cô ấy tốt nghiệp.”
Cùng trường.
Cùng chuyên ngành.
Lại còn có khoảng thời gian giao nhau.
Nhưng đó vẫn chưa phải điều quan trọng nhất.
Điều quan trọng nhất nằm ở thông tin phía dưới.
Thời đại học.
Chu Thư Nghi có một người bạn cùng phòng rất thân.
Tên là Lâm Lan.
Mà Lâm Lan này.
Lại chính là dì út của Tô Niệm.
Bàn tay cầm điện thoại của Thẩm Tri Châu khẽ run lên.
Chu Thư Nghi.
Lâm Lan.
Và Tô Niệm.
Giữa ba người họ.
Tồn tại một sợi dây liên hệ mà trước nay anh chưa từng phát hiện.
“Tiếp tục điều tra.”
“Điều tra cả Lâm Lan.”
Anh lạnh giọng nói.
“Đang điều tra rồi, Thẩm tổng.”
Thư ký Trần ngừng một chút.
“Có một chuyện tôi không biết có nên nói hay không.”
“Nói đi.”
“Trong lúc điều tra Chu Thư Nghi.”
“Tôi phát hiện cô ấy có quan hệ rất gần với lão gia.”
“Sau khi từ chức ra nước ngoài học tiếp.”
“Toàn bộ học phí đều do lão gia chi trả.”
Trái tim Thẩm Tri Châu bỗng chốc chìm xuống.
Cha anh.
Người đứng đầu hiện tại của nhà họ Thẩm.
Thẩm Hạc Đình.
Chu Thư Nghi là người của cha anh.
Tiền du học cũng là cha anh bỏ ra.
Vậy còn Tô Niệm thì sao?
Sự xuất hiện của Tô Niệm.
Cuộc gặp gỡ giữa họ.
Việc kết hôn của họ.
Liệu tất cả những chuyện đó…
Có phải cũng là do cha anh sắp đặt hay không?
Nhưng tại sao?
Tại sao cha anh phải hao tâm tổn sức sắp xếp để một cô gái bình thường gả cho anh?
Trừ phi…
Cô gái ấy vốn không hề bình thường như vẻ bề ngoài.
“Thư ký Trần.”
“Điều tra lại cha mẹ của Tô Niệm một lần nữa.”
“Tôi muốn hồ sơ chi tiết nhất.”
“Bao gồm cả lý lịch của họ trước khi kết hôn.”
“Vâng, Thẩm tổng.”
Sau khi cúp máy.
Thẩm Tri Châu không quay về công ty.
Mà một mình lái xe ra vùng ngoại ô.
Anh đỗ xe bên đường.
Hạ cửa kính xuống.
Châm một điếu thuốc.
Gió đầu hạ thổi tới.
Mang theo hương thơm của cỏ xanh và đất ẩm.
Phía xa là những ngọn đồi nhấp nhô liên tiếp.
Phía gần là cánh đồng lúa mì rộng bát ngát.
Thời còn học đại học.
Anh thường xuyên đến nơi này.
Khi đó anh vẫn còn là một chàng trai trẻ tuổi ngông cuồng.
Chưa bị gánh nặng của gia tộc đè ép đến nghẹt thở.
Cũng chưa bị trách nhiệm của hôn nhân và con cái trói buộc.
Anh lấy bản báo cáo giám định ADN trong túi ra.
Mở ra.
Lại xem thêm một lần nữa.
Ba đứa trẻ.
Độ trùng khớp ADN lên tới 99,99%.
Không còn nghi ngờ gì nữa.
Chúng đều là con ruột của anh.
Nhưng…
Nếu ngay từ đầu anh đã bị lừa dối thì sao?
Nếu cuộc gặp gỡ giữa anh và Tô Niệm là một âm mưu được sắp đặt từ trước.
Nếu mọi giao điểm trong cuộc đời họ đều đã được lên kế hoạch.
Vậy thì…
Những đứa trẻ ấy.
Còn được tính là con của anh hay không?
Ý nghĩ ấy khiến sống lưng anh lạnh buốt.
Tiếng chuông điện thoại vang lên.
Là số điện thoại ở nhà.
Anh do dự hai giây.
Rồi mới bấm nghe.
Trong điện thoại lập tức truyền tới giọng nói lanh lảnh của Thẩm Mặc.
“Ba ơi!”
“Khi nào ba về vậy?”
“Mẹ làm món sườn xào chua ngọt ba thích nhất đó!”
Thẩm Tri Châu muốn nói gì đó.
Nhưng cổ họng như bị thứ gì chặn lại.
Một chữ cũng không thốt ra nổi.
“Ba?”
Không nghe thấy câu trả lời.
Thẩm Mặc lại gọi thêm một tiếng.
“Ba… tối nay sẽ về.”
Anh phải rất khó khăn mới nói ra được câu ấy.
“Dạ!”
“Vậy tụi con sẽ đợi ba về ăn cơm chung!”
Thẩm Mặc vui vẻ nói xong liền cúp máy.
Từ đầu dây bên kia vẫn còn vang vọng tiếng chân thằng bé chạy đi.
Cùng tiếng cười đùa ríu rít của Thẩm Nghiên và Thẩm Chu.
Chaporia
Bình Luận (0)