Anh mở vòi nước.
Rửa tay.
Rồi rửa mặt.
Nước lạnh tạt lên da.
Cuối cùng cũng khiến đầu óc anh tỉnh táo hơn đôi chút.
Khi anh bước ra ngoài.
Tô Niệm đã bày hết thức ăn lên bàn.
Có sườn xào chua ngọt.
Có rau xào thanh đạm.
Có canh cà chua trứng.
Và cả một bát cơm nóng.
Mỗi món trên bàn.
Đều là món anh thích ăn.
“Ngồi xuống đi.”
Tô Niệm kéo ghế giúp anh.
Tự nhiên nhận lấy cặp tài liệu.
Đặt lên chiếc tủ bên cạnh.
Thẩm Tri Châu ngồi xuống.
Cầm đũa lên.
Tô Niệm ngồi đối diện.
Bắt đầu xới cơm và gắp thức ăn cho ba đứa trẻ.
Thẩm Mặc muốn ăn đùi gà.
Thẩm Nghiên muốn ăn rau.
Thẩm Chu lại đòi uống canh.
Cô bận đến không ngơi tay.
Nhưng trên mặt vẫn luôn giữ nụ cười dịu dàng.
“Ông xã.”
“Anh sao vậy?”
Tô Niệm đột nhiên ngẩng đầu nhìn anh.
“Hôm nay anh ít nói quá.”
“Công ty xảy ra chuyện gì sao?”
Thẩm Tri Châu gắp một miếng sườn.
Chậm rãi ăn hết.
Sau đó mới lên tiếng.
“Không có.”
“Anh đang nghĩ về một dự án.”
Tô Niệm múc cho anh một bát canh.
Nhẹ giọng nói:
“Đừng làm việc quá sức nhé.”
“Ừ.”
Thẩm Tri Châu đáp một tiếng.
Tô Niệm lại cười nói:
“Ăn cơm xong anh đi tắm nhé.”
“Em đã chuẩn bị tinh dầu rồi.”
“Ngâm mình một lát sẽ đỡ mệt hơn.”
Bữa cơm kéo dài nửa tiếng.
Thẩm Tri Châu nói rất ít.
Mà Tô Niệm cũng không hỏi thêm.
Dường như cô đã quen với sự trầm mặc thỉnh thoảng xuất hiện ở anh.
Không cảm thấy có gì bất thường.
Sau bữa tối.
Tô Niệm dẫn ba đứa trẻ lên lầu tắm rửa.
Thẩm Tri Châu ngồi một mình trong phòng khách xem tivi.
Nhưng thực tế.
Tâm trí anh hoàn toàn không đặt trên màn hình.
Không xem được bất cứ thứ gì.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại rung lên một cái.
Là tin nhắn của thư ký Trần.
“Thẩm tổng.”
“Thông tin ngài yêu cầu đã lấy được rồi.”
“Nhưng có một chuyện tôi nghĩ ngài nên tự mình xem sẽ tốt hơn.”
Thẩm Tri Châu đứng dậy.
Đi vào phòng sách.
Tiện tay khóa cửa lại.
Trong email là bản scan hồ sơ khám thai và hồ sơ phẫu thuật mổ lấy thai của Tô Niệm qua ba lần sinh con.
Anh xem hồ sơ khám thai đầu tiên.
Trên đó ghi rõ.
Thai được lập hồ sơ ở tuần thứ mười hai.
Kết quả siêu âm cho thấy thai nhi phát triển bình thường.
Thai đơn.
Ánh mắt Thẩm Tri Châu dừng lại ở hai chữ.
“Thai đơn.”
Anh nhớ rất rõ.
Lần đầu Tô Niệm mang thai.
Chính anh đã đi cùng cô tới bệnh viện khám thai.
Trên màn hình siêu âm.
Thật sự chỉ có một thai nhi.
Bác sĩ cũng khẳng định rõ ràng đó là thai đơn.
Sau đó.
Tô Niệm sinh ra Thẩm Mặc.
Một bé trai khỏe mạnh.
Không có bất kỳ điều gì bất thường.
Anh tiếp tục mở hồ sơ lần mang thai thứ hai.
Thai được lập hồ sơ ở tuần thứ mười bốn.
Kết quả siêu âm vẫn ghi rõ.
Thai nhi phát triển bình thường.
Thai đơn.
Lần mang thai Thẩm Nghiên cũng hoàn toàn bình thường.
Anh tiếp tục lật xuống.
Mở hồ sơ lần mang thai thứ ba.
Tuần thứ mười sáu lập hồ sơ.
Kết quả siêu âm cho thấy thai nhi phát triển tốt.
Vẫn là thai đơn.
Lần mang thai Thẩm Chu cũng như vậy.
Ba lần mang thai.
Mỗi lần chỉ có một thai nhi.
Ba bộ hồ sơ khám thai.
Không có bất kỳ điểm bất thường nào.
Hồ sơ phẫu thuật cũng như vậy.
Tất cả đều là những ca mổ lấy thai thông thường.
Không có bất kỳ ghi chú đặc biệt nào.
Mọi thứ đều quá bình thường.
Bình thường đến mức…
Lại trở nên bất thường.
Thẩm Tri Châu xem lại từng trang hồ sơ một lần nữa.
Cẩn thận hơn trước.
Cuối cùng.
Anh phát hiện một chi tiết không mấy nổi bật.
Trên hồ sơ phẫu thuật đầu tiên.
Số hiệu phòng mổ là:
OR-3.
Hồ sơ phẫu thuật thứ hai.
Số hiệu phòng mổ vẫn là:
OR-3.
Đến hồ sơ thứ ba.
Số hiệu phòng mổ vẫn không thay đổi.
OR-3.
Trong suốt ba năm.
Ba ca phẫu thuật.
Lại đều được thực hiện trong cùng một phòng mổ.
Bản thân chi tiết này không có gì kỳ lạ.
Nhưng nếu kết hợp với chuyện Chu Thư Nghi ba lần xuất hiện trong phòng mổ.
Thì nó lại trở nên vô cùng đáng suy ngẫm.
Anh phóng to phần chữ ký trên hồ sơ.
Bác sĩ phẫu thuật chính ghi rõ:
Tống Minh Viễn.
Bác sĩ gây mê.
Y tá.
Trợ lý phẫu thuật.
Tên của tất cả mọi người đều xuất hiện đầy đủ.
Thế nhưng.
Trong danh sách người tham gia ca mổ.
Không hề có tên Chu Thư Nghi.
Điều này cũng hợp lý.
Bởi vì Chu Thư Nghi không phải nhân viên y tế.
Vốn dĩ không nên xuất hiện trong phòng mổ.
Thẩm Tri Châu tắt email.
Sau đó gọi cho thư ký Trần.
“Có cách nào lấy được bản gốc hồ sơ ra vào phòng mổ không?”
“Bên tôi vẫn đang tìm cách.”
Thư ký Trần đáp.
“Tống Minh Viễn quản lý những hồ sơ đó rất chặt.”
“Không dễ lấy được.”
“Vậy thì nghĩ cách đi.”
Giọng Thẩm Tri Châu lạnh như gió mùa đông.
“Tôi muốn biết.”
“Mỗi lần vào phòng mổ.”
“Chu Thư Nghi rốt cuộc đã làm gì.”
“Vâng, Thẩm tổng.”
“Còn một chuyện nữa.”
Chaporia
Bình Luận (0)