“Cơ thể khỏe mạnh.”
“Không có tiền sử bệnh di truyền.”
“Là lựa chọn phù hợp nhất.”
“Nhưng Thư Nghi không muốn giao đứa bé đi.”
“Chị ấy muốn giữ con lại.”
“Muốn được ở bên anh.”
“Muốn trở thành vợ anh.”
“Nhưng bố anh không đồng ý.”
“Ông ấy cho rằng thân phận của chị ấy không xứng với nhà họ Thẩm.”
“Vĩnh viễn không thể trở thành thiếu phu nhân nhà họ Thẩm.”
“Sau nhiều lần tranh cãi.”
“Ông ấy đưa ra một phương án thỏa hiệp.”
“Để em đóng vai người vợ đó.”
Giọng Chu Thư Dao cuối cùng cũng mất kiểm soát.
Nước mắt lăn xuống gò má.
“Để em dùng tên tuổi và thân phận của người khác gả cho anh.”
“Để Thư Nghi tiếp tục sống ở nước ngoài dưới thân phận Chu Thư Nghi.”
“Mỗi năm chỉ được về thăm con một lần.”
“Và vĩnh viễn không thể xuất hiện trước mặt bọn trẻ với tư cách mẹ ruột.”
“Điều bố anh cần.”
“Chỉ là huyết mạch nhà họ Thẩm được kéo dài.”
“Chỉ là thể diện nhà họ Thẩm không bị tổn hại.”
“Còn anh yêu ai.”
“Ai yêu anh.”
“Anh sẽ sống cùng người phụ nữ nào cả đời.”
“Ông ấy hoàn toàn không quan tâm.”
Thẩm Tri Châu đi tới mép giường.
Ngồi xuống.
Cảm giác như vừa rơi từ trên cao xuống.
Tan nát đến không còn nguyên vẹn.
Năm năm hôn nhân.
Ba đứa con đáng yêu.
Vô số ngày đêm bên nhau.
Anh từng nghĩ mình đang gìn giữ một tình yêu đẹp.
Nhưng hóa ra.
Anh chỉ đang thực hiện một kế hoạch đã được người khác sắp đặt từ trước.
Mà người lập nên kế hoạch đó.
Lại chính là cha ruột anh.
Chu Thư Dao lau nước mắt.
Khàn giọng nói:
“Bố anh từng hứa.”
“Chỉ cần em làm tốt vai trò vợ anh.”
“Chăm sóc tốt các con.”
“Ông ấy sẽ bảo vệ Thư Nghi và bọn trẻ.”
“Đảm bảo em cả đời không lo cơm áo.”
“Nhưng nếu em không nghe lời.”
“Không phối hợp.”
“Hoặc nói ra sự thật.”
“Thư Nghi sẽ biến mất.”
“Bọn trẻ sẽ bị đưa đi.”
“Còn em sẽ bị nhốt vào bệnh viện tâm thần.”
“Cả đời không thể ngóc đầu lên được.”
Cô ngẩng đầu.
Đôi mắt đỏ hoe nhìn Thẩm Tri Châu.
“Cho nên năm năm qua.”
“Em không phải đang giả làm vợ anh.”
“Em chỉ đang cố bảo vệ chị gái mình.”
“Bảo vệ con của anh.”
“Và bảo vệ mạng sống của chính em.”
Thẩm Tri Châu nhìn cô.
Trong đầu đột nhiên hiện lên vô số chi tiết nhỏ mà trước đây anh chưa từng để ý.
Cô chưa từng chủ động nhắc tới quá khứ của mình.
Mỗi lần bị hỏi.
Đều dùng những câu trả lời tiêu chuẩn để đối phó.
Cô chưa từng liên lạc với bạn học hay bạn bè cũ.
Trong danh bạ điện thoại.
Ngoài anh và người trong gia đình.
Gần như không còn ai khác.
Cô chưa từng ra ngoài quá lâu một mình.
Mỗi lần đi đâu.
Đều trở về đúng giờ.
Trước mặt anh.
Cô luôn hoàn hảo đến mức không có điểm nào để chê trách.
Dịu dàng.
Hiền thục.
Chưa từng nổi nóng.
Chưa từng than phiền.
Không phải vì tính tình cô tốt.
Mà là vì cô không dám nổi nóng.
Bởi mỗi lần mất kiểm soát cảm xúc.
Đều có thể để lộ thân phận thật.
Mỗi một điểm không hoàn hảo.
Đều có thể khiến anh nghi ngờ.
Mà chỉ cần anh nghi ngờ.
Anh sẽ điều tra.
Một khi điều tra.
Tất cả sẽ bại lộ.
Cô chưa bao giờ là kiểu người sinh ra để làm vợ hiền mẹ đảm.
Cô giống một con thú bị nhốt trong chiếc lồng son hơn.
Giọng Thẩm Tri Châu khàn đặc.
“Vì sao em không nói sự thật cho tôi biết?”
Chu Thư Dao cười khổ.
“Có nói thì được gì chứ?”
“Anh sẽ tin em sao?”
“Một người phụ nữ dùng thân phận giả kết hôn với anh suốt năm năm.”
“Đột nhiên nói rằng tất cả đều do bố anh sắp đặt.”
“Anh sẽ tin ai hơn?”
“Tin bố ruột của mình.”
“Hay tin một kẻ lừa đảo trong mắt mọi người?”
Thẩm Tri Châu hé môi.
Nhưng không tìm được lời nào để phản bác.
Chu Thư Dao cúi đầu.
Khẽ nói:
“Hơn nữa.”
“Bố anh từng nói.”
“Nếu một ngày anh biết được sự thật.”
“Anh nhất định sẽ chọn con cái.”
“Chứ không phải em.”
“Dù sao bọn trẻ cũng mang dòng máu của anh.”
“Còn em.”
“Chỉ là một người ngoài không có quan hệ huyết thống.”
Thẩm Tri Châu ngồi bên mép giường.
Khoảng cách giữa hai người chỉ hơn một mét.
Nhưng một mét ấy.
Lại chẳng thể nào đo được khoảng cách của cuộc hôn nhân năm năm này.
Đó là một bức tường cao.
Được xây bằng vô số lời nói dối.
Ngăn cách giữa họ.
Chu Thư Dao ngẩng đầu nhìn anh.
“Bây giờ anh định làm gì?”
“Nói cho bố anh biết?”
“Báo cảnh sát?”
“Hay đuổi tất cả bọn em ra khỏi nhà?”
Thẩm Tri Châu không trả lời.
Anh đứng dậy.
Đi tới bàn trang điểm.
Cầm tấm ảnh chụp hai chị em song sinh lên.
Lặng lẽ nhìn thật lâu.
Sau đó khẽ hỏi:
“Bây giờ chị em đang ở đâu?”
“Ở nước ngoài.”
“Nhưng mỗi tháng chị ấy đều bay về đây một lần để nhìn bọn trẻ.”
“Chỉ dám đứng từ xa nhìn.”
“Không dám tới gần.”
“Lần sinh nhật gần đây nhất của Thẩm Chu.”
“Chị ấy đứng ngoài cổng trường đợi suốt hai tiếng đồng hồ.”
“Chỉ để nhìn thằng bé tan học.”
Chaporia
Bình Luận (0)