“Anh khóc à?”
Tôi khẽ hỏi.
“Không có.”
“Mắt anh đỏ rồi.”
“Do ánh đèn thôi.”
Y tá đứng bên cạnh không nhịn được bật cười.
Cuối cùng.
Lục Cảnh Thâm vẫn theo tôi vào phòng sinh.
Lúc bác sĩ gây mê tiêm thuốc.
Anh đứng ngay cạnh giường.
Hai bàn tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Tôi nhìn anh.
“Anh căng thẳng cái gì?”
“Anh không căng thẳng.”
Bác sĩ gây mê cười nói:
“Tay anh run hết cả rồi kìa.”
Lục Cảnh Thâm vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh.
“Lạnh thôi.”
Thuốc mê bắt đầu phát huy tác dụng.
Nửa thân dưới của tôi dần dần mất đi cảm giác.
Ca phẫu thuật chính thức bắt đầu.
Tôi không cảm thấy đau.
Chỉ nghe thấy tiếng dụng cụ y tế chạm vào nhau vang lên đều đều.
Lục Cảnh Thâm vẫn đứng bên cạnh.
Bàn tay nóng bỏng của anh nắm lấy tay tôi.
“Tô Tình.”
“Ừm?”
“Cảm ơn em.”
“Cảm ơn chuyện gì?”
“Cảm ơn em đã sinh con bé ra.”
Tôi không đáp.
Vài phút sau.
Tiếng khóc trong trẻo của trẻ sơ sinh vang lên khắp phòng.
Bác sĩ mỉm cười:
“Là một bé gái. Rất khỏe mạnh.”
Y tá bế con tới trước mặt tôi.
Khuôn mặt nhỏ xíu.
Da dẻ nhăn nhúm.
Trông chẳng khác nào một chú khỉ con bé bỏng.
Nhưng tôi lại bật khóc.
Mà Lục Cảnh Thâm…
Anh khóc còn dữ dội hơn cả tôi.
Nước mắt cứ thế lặng lẽ chảy xuống.
Từng giọt.
Từng giọt một.
Y tá cười trêu:
“Bố đừng xúc động quá.”
Lục Cảnh Thâm lập tức phủ nhận:
“Tôi không xúc động.”
“Chỉ là có gì đó bay vào mắt thôi.”
Tôi không nhịn được mà bật cười.
Cười xong.
Nước mắt lại tiếp tục rơi.
Sau đó, y tá bế đứa bé đi vệ sinh và kiểm tra sức khỏe.
Lục Cảnh Thâm lập tức đi theo.
Còn tôi nằm lại trên bàn mổ.
Bác sĩ đang khâu vết thương.
Đầu óc tôi hỗn loạn vô cùng.
Tôi đã từng tưởng tượng rất nhiều lần.
Tưởng tượng đến ngày anh tìm tới, phía sau còn dẫn theo ba luật sư.
Nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ…
Người đàn ông ấy sẽ khóc.
Càng không nghĩ…
Chính mình lại có thể mỉm cười.
Sau khi ca mổ kết thúc.
Tôi được đưa trở về phòng bệnh.
Hà Văn đã đứng đợi ở ngoài từ lâu.
Vừa nhìn thấy tôi, mắt cô ấy lập tức đỏ lên.
“Làm tớ sợ chết khiếp. Sao lâu thế?”
“Không sao.”
“Mọi chuyện đều thuận lợi.”
Đúng lúc đó.
Lục Cảnh Thâm bế con đi vào.
Hà Văn nhìn thấy anh thì sửng sốt.
“Lục tổng, anh…”
“Ừ.”
“Anh ở đây suốt à?”
“Ừ.”
Hà Văn nhìn tôi.
Lại nhìn anh.
Sau đó vô cùng thức thời mà rời khỏi phòng.
Trong phòng bệnh.
Chỉ còn lại ba người chúng tôi.
Anh ôm con bé trong lòng.
Động tác nhẹ nhàng đến mức như đang nâng niu báu vật quý giá nhất thế gian.
“Tô Tình.”
“Ừm?”
“Đặt tên cho con đi.”
“Tôi muốn gọi con là Lục Niệm.”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi.
“Lục Niệm?”
“Ừ.”
“Niệm trong niệm tưởng.”
“Em để con mang họ Lục sao?”
“Con bé vốn là con của nhà họ Lục.”
Anh im lặng.
Rất lâu sau.
Anh mới chậm rãi lên tiếng.
“Tô Tình, chúng ta tái hôn đi.”
Tôi ngây người.
“Anh nói gì?”
“Tái hôn.”
“Anh điên rồi à?”
“Anh không điên.”
“Ba tháng trước chính anh là người đòi ly hôn.”
“Anh biết.”
“Anh nói chúng ta không hợp nhau.”
“Anh sai rồi.”
Tôi sững sờ.
“Cái gì?”
“Anh nói…”
“Anh sai rồi.”
Tôi nhìn anh.
Biểu cảm của anh nghiêm túc đến lạ.
Không giống đang nói đùa chút nào.
“Lục Cảnh Thâm, rốt cuộc anh muốn làm gì?”
“Anh muốn tái hôn với em.”
“Tại sao?”
“Vì anh không muốn con gái của anh lớn lên trong một gia đình không trọn vẹn.”
“Chỉ vì lý do đó?”
“Còn vì…”
“Vì cái gì?”
Anh nhìn tôi rất lâu.
Đôi mắt hơi đỏ lên.
Cuối cùng khàn giọng nói:
“Vì anh yêu em.”
Tôi bật cười.
Nhưng đó không phải nụ cười vui vẻ.
Mà là một nụ cười đầy mỉa mai.
“Anh yêu em?”
“Lục Cảnh Thâm, đến cả chuyện thích em anh còn chẳng nói nổi.”
“Bây giờ lại bảo rằng anh yêu em?”
“Tô Tình…”
Chaporia
Bình Luận (0)