Rất lâu sau.
Anh mới khẽ lên tiếng.
“Được.”
“Anh đi.”
“Nhưng hai mẹ con nhất định phải ở lại đây.”
“Em không…”
“Tô Tình.”
Anh cắt ngang lời tôi.
“Đây là sự nhượng bộ lớn nhất mà anh có thể làm.”
Tôi ôm con gái đứng giữa sân.
Cơn gió lạnh khẽ thổi qua.
Mang theo chút se lạnh của buổi chiều.
Anh im lặng cởi áo khoác trên người xuống.
Rồi nhẹ nhàng khoác lên vai tôi.
“Vào trong đi.”
“Bên ngoài lạnh.”
Tôi vẫn đứng yên.
Không hề nhúc nhích.
Anh cũng không nói thêm gì nữa.
Chỉ xoay người rời đi.
Chiếc xe dần dần khuất xa khỏi tầm mắt.
Còn tôi vẫn đứng đó.
Khoác trên người chiếc áo của anh.
Trên đó vẫn còn lưu lại mùi hương quen thuộc.
Mùi nước hoa hòa cùng hương thuốc lá nhàn nhạt.
Ngày trước.
Tôi từng mê đắm mùi hương ấy biết bao.
Còn bây giờ.
Thứ còn lại chỉ là vị chua xót lan khắp tim.
Người giúp việc bước ra.
“Tô tiểu thư, vào nhà thôi.”
“Bên ngoài lạnh lắm.”
Tôi ôm con đi theo bà ấy vào trong.
Căn biệt thự rộng lớn đến bất ngờ.
Ba tầng.
Tông màu trang trí vô cùng ấm áp.
Phòng trẻ em nằm ở tầng hai.
Tường sơn màu hồng nhạt.
Chiếc giường nhỏ màu trắng.
Khắp nơi đều là thú nhồi bông đáng yêu.
Người giúp việc mỉm cười:
“Căn phòng này do chính tay Lục tiên sinh chuẩn bị đấy.”
Tôi nhẹ nhàng đặt con gái xuống.
Rồi ngồi bên mép giường.
Trên tủ đầu giường có một khung ảnh.
Là ảnh cưới của tôi và Lục Cảnh Thâm.
Trong tấm ảnh ấy.
Tôi cười rạng rỡ.
Hạnh phúc đến mức tưởng như có thể nắm giữ cả thế giới.
Còn anh…
Cũng đang cười.
Chỉ là nụ cười rất nhạt.
Trước đây, tôi vẫn luôn cho rằng.
Chỉ là anh không giỏi biểu lộ cảm xúc.
Cho tới tận bây giờ.
Tôi mới hiểu.
Không phải anh không biết thể hiện.
Mà bởi vì…
Anh chưa từng yêu tôi.
Chương 7
Ngày thứ ba kể từ khi chuyển vào biệt thự.
Lục Cảnh Thâm lại tới.
Anh mang theo rất nhiều thứ.
Quần áo trẻ em.
Sữa bột.
Tã giấy.
Đồ chơi.
…
Nhiều đến mức người giúp việc phải chuyển gần nửa phòng khách mới chứa hết.
“Anh không cần mua nhiều như vậy.”
Tôi lên tiếng.
“Không nhiều.”
“Con bé dùng không hết đâu.”
“Không hết thì để dành.”
Tôi nhìn anh.
“Lục Cảnh Thâm.”
“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
“Anh muốn đối xử tốt với hai mẹ con.”
Nghe vậy, tôi bật cười.
“Thế sao trước đây anh không đối xử tốt với em?”
Anh khẽ khựng lại.
“Trong hai năm kết hôn…”
“Anh đã ăn cơm với em được bao nhiêu lần?”
“Đã cùng em đi dạo được bao nhiêu lần?”
“Đã cùng em về thăm mẹ được bao nhiêu lần?”
“…”
“Ngay cả sinh nhật em anh cũng không nhớ.”
“Ngay cả em dị ứng thứ gì anh cũng không biết.”
“Ngay cả món ăn em thích nhất là gì anh cũng chẳng rõ.”
“Tô Tình…”
“Bây giờ anh đóng vai người chồng tốt, người cha tốt làm gì?”
“Anh không diễn.”
“Vậy anh nói cho em biết đi.”
“Rốt cuộc lý do ly hôn là gì?”
Anh lại im lặng.
“Anh nói đi!”
“Tô Tình.”
Giọng anh trầm xuống.
“Bây giờ chưa phải lúc.”
“Vậy khi nào mới phải lúc?”
“Đợi đến khi anh cướp được con rồi sao?”
“Anh sẽ không cướp con.”
“Anh nói dối.”
“Luật sư của anh còn tới tận bệnh viện.”
“Luật sư tới không phải để tranh quyền nuôi con.”
“Vậy là để làm gì?”
“Là để…”
“Để làm gì?”
Anh hít sâu một hơi.
“Để bảo vệ em.”
Tôi sững người.
“Bảo vệ em?”
“Em có biết vì sao anh ly hôn với em không?”
“Vì bên ngoài anh có người khác.”
“Không phải.”
“Vậy thì là vì cái gì?”
“Bởi vì công ty của anh xảy ra chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Có người muốn đối phó với anh.”
“Họ đã điều tra ra em.”
“Muốn dùng em để uy hiếp anh.”
“…”
“Cho nên anh buộc phải ly hôn với em.”
“Buộc phải đẩy em ra xa.”
“Buộc phải khiến tất cả mọi người đều cho rằng anh không hề quan tâm tới em.”
“Anh nói cái gì?”
“Tô Tình.”
Anh nhìn tôi.
Chaporia
Bình Luận (0)