Lục Cảnh Thâm siết chặt cánh tay đang ôm lấy tôi.
Giọng nói khàn đặc.
“Ít nhất…”
“Em vẫn đang ở trong phạm vi bảo vệ của anh.”
“Bảo vệ?”
Tôi bật cười trong nước mắt.
“Cái mà anh gọi là bảo vệ…”
“Chính là để tôi một mình mang thai sao?”
“Một mình nhập viện.”
“Một mình bước vào phòng sinh?”
“Xin lỗi.”
“Đừng nói xin lỗi nữa!”
“…”
“Lục Cảnh Thâm.”
“Anh có biết không?”
“Tôi thà cùng anh đối mặt với nguy hiểm.”
“Còn hơn bị anh giấu trong bóng tối.”
“Anh biết.”
“Biết rồi tại sao anh không nói?”
“Vì anh sợ.”
“Anh sợ cái gì?”
“Anh sợ em bị tổn thương.”
“Vậy anh có biết tôi đau đến mức nào không?”
“…”
“Anh có biết một mình mang thai đau đớn thế nào không?”
“Anh có biết một mình nằm viện là cảm giác gì không?”
“Anh có biết một mình bước vào phòng sinh đáng sợ thế nào không?”
“Anh biết.”
“Anh không biết!”
“Anh chẳng biết gì cả!”
Tôi bật khóc.
Mà anh…
Cũng khóc.
Hai chúng tôi đứng giữa phố.
Ôm nhau khóc như hai kẻ ngốc.
Người đi đường liên tục ngoái lại nhìn.
Nhưng tôi chẳng còn tâm trí để bận tâm.
“Lục Cảnh Thâm.”
“Tôi hận anh.”
“Anh biết.”
“Tôi hận anh vì đã để tôi lại một mình.”
“Xin lỗi.”
“Tôi không cần lời xin lỗi.”
“Vậy em muốn gì?”
“Tôi muốn từ nay về sau…”
“Anh không được giấu tôi bất cứ chuyện gì nữa.”
“Được.”
“Tôi muốn từ nay về sau…”
“Anh không được lừa tôi nữa.”
“Được.”
“Tôi muốn từ nay về sau…”
“Anh không được rời bỏ tôi nữa.”
“Được.”
“Anh thề đi.”
“Anh thề.”
“Nếu anh còn lừa tôi thì sao?”
“Thiên lôi đánh chết.”
“Chưa đủ.”
Nghe vậy, anh bất lực bật cười.
“Vậy em nói xem phải làm thế nào?”
“Nếu anh còn dám lừa tôi lần nữa.”
“Tôi sẽ mang theo con bỏ đi.”
“Để cả đời này…”
“Anh cũng không thể tìm thấy hai mẹ con.”
“Được.”
Anh siết chặt vòng tay.
Ôm tôi vào lòng thật chặt.
Chặt đến mức tôi gần như không thể thở nổi.
“Lục Cảnh Thâm.”
“Anh buông ra một chút.”
“Không buông.”
“Tôi sắp ngạt thở rồi.”
“Vậy cũng không buông.”
“Anh…”
Anh vùi mặt vào mái tóc tôi.
Giọng nói khàn đặc.
“Tô Tình.”
“Cả đời này.”
“Anh sẽ không buông em ra nữa.”
Chương 9
Sau khi mọi chuyện được phơi bày.
Tôi từng nghĩ rằng.
Tất cả cuối cùng rồi sẽ trở nên tốt đẹp.
Nhưng…
Tôi đã nhầm.
Đối thủ của Lục Cảnh Thâm.
Tàn nhẫn hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.
Bọn họ đã biết tôi sinh con.
Cũng biết Lục Cảnh Thâm đã đưa hai mẹ con tôi vào phạm vi bảo vệ.
Cho nên.
Bọn họ đổi chiến thuật.
Tin đồn bắt đầu tràn lan trên mạng.
Nói rằng Lục Cảnh Thâm ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân.
Ép vợ ly hôn.
Sau đó còn muốn cướp con.
Nói rằng Tô Tình là một người phụ nữ tham tiền.
Vì tiền mà âm thầm sinh con cho nhà họ Lục.
Lại nói đứa bé không phải con của Lục Cảnh Thâm.
Rằng tôi đang dùng đứa trẻ để tống tiền nhà họ Lục.
Đủ mọi phiên bản.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi.
Tin tức đã ba lần leo lên top tìm kiếm.
Điện thoại của tôi bị gọi đến mức nóng ran.
Toàn bộ đều là phóng viên.
Tôi tắt máy.
Nhưng chẳng có tác dụng gì.
Bọn họ thậm chí còn tìm được tới biệt thự.
Ngoài cổng.
Hàng chục phóng viên chen chúc kín mít.
Ngay cả bảo vệ cũng không thể ngăn nổi.
Khi biết chuyện.
Lục Cảnh Thâm lập tức rời công ty chạy về.
Còn dẫn theo hơn mười vệ sĩ.
Anh chặn toàn bộ phóng viên ở ngoài.
Sau đó lao vào nhà tìm tôi.
“Tô Tình.”
“Em không sao chứ?”
“Không sao.”
“Con đâu?”
“Trên lầu.”
“Người giúp việc đang trông.”
“Em nghe anh nói.”
“Chuyện này anh sẽ xử lý.”
“Xử lý thế nào?”
“Anh đã yêu cầu luật sư phát thông cáo.”
“Tuyên bố có tác dụng sao?”
“Ít nhất cũng có thể làm rõ một phần.”
“Còn phần còn lại thì sao?”
“Phần còn lại…”
“Phần còn lại để tôi gánh hết sao?”
“Không phải.”
“Lục Cảnh Thâm.”
Chaporia
Bình Luận (0)