Mang Thai Sau Khi Ly Hôn/Chương 15C. 15
20px

Sau khi sinh con.

Tôi trở nên đặc biệt dễ rơi nước mắt.

Trước đây tôi không như vậy.

Trước kia tôi luôn cho rằng khóc là biểu hiện của sự yếu đuối.

Nhưng bây giờ tôi đã hiểu.

Khóc…

Không phải vì yếu đuối.

Mà là vì quan tâm.

Sau khi bản tuyên bố được công khai.

Dư luận lập tức đổi chiều.

Những người từng mắng tôi.

Bắt đầu xin lỗi.

Những người từng nói tôi ham tiền.

Lại quay sang khen tôi đáng thương và mạnh mẽ.

Nhưng tôi không còn quan tâm nữa.

Bởi vì tôi hiểu.

Sự thật rồi sẽ được sáng tỏ.

Chỉ là…

Đôi khi nó đến muộn hơn một chút mà thôi.

Ba tháng sau.

Đối thủ cạnh tranh của Lục Cảnh Thâm chính thức bị điều tra.

Những kẻ nội gián trong công ty cũng lần lượt bị đưa ra ánh sáng.

Mọi chuyện.

Đang dần trở nên tốt đẹp hơn.

Tối hôm đó.

Lục Cảnh Thâm đưa tôi đi xem phim.

Là một bộ phim tình cảm sến súa đến mức Hà Văn chắc chắn sẽ chê cười.

Tôi tựa đầu lên vai anh.

Vừa ăn bỏng ngô vừa xem.

“Lục Cảnh Thâm.”

“Ừm?”

“Anh còn nhớ lần đầu tiên chúng ta đi xem phim không?”

“Nhớ.”

“Xem được nửa bộ em đã ngủ mất.”

“Bởi vì bộ phim anh chọn chán quá.”

“Vậy còn lần này?”

“Lần này cũng là anh chọn mà.”

“Vậy em cứ ngủ đi.”

“Không ngủ.”

“Tại sao?”

“Bởi vì em muốn xem hết.”

“Vì đây là lần đầu tiên…”

“Anh thật sự ở bên em và xem trọn vẹn một bộ phim.”

Anh nắm lấy tay tôi.

“Tô Tình.”

“Ừm?”

“Sau này.”

“Mỗi một bộ phim.”

“Anh đều sẽ xem cùng em đến phút cuối.”

“Thật chứ?”

“Thật.”

Sau khi bộ phim kết thúc.

Chúng tôi cùng đi dạo trên phố.

Đèn đường sáng rực.

Gió đêm lướt qua.

Mang theo chút se lạnh.

Anh cởi áo khoác.

Khoác lên vai tôi.

“Lục Cảnh Thâm.”

“Ừm?”

“Em muốn về nhà.”

“Về nhà nào?”

“Về nhà của chúng ta.”

Anh bật cười.

“Được.”

“Chúng ta về nhà.”

Khi trở về.

Lục Niệm đã ngủ say.

Người giúp việc nói hôm nay con rất ngoan.

Uống sữa xong là ngủ ngay.

Tôi lên tầng nhìn con.

Con bé ngủ rất say.

Bàn tay nhỏ xíu nắm lại.

Áp bên má.

Lục Cảnh Thâm đứng ở cửa.

Lặng lẽ nhìn tôi.

“Tô Tình.”

“Ừm?”

“Chúng ta đổi tên cho con nhé?”

“Đổi thành gì?”

“Lục Tình.”

Tôi ngẩn người.

“Tại sao?”

“Bởi vì con là con của chúng ta.”

“Là chữ Tình trong tên của Tô Tình.”

Tôi nhìn anh.

Đôi mắt anh sáng rực.

“Được.”

Tôi bước tới.

Kiễng chân.

Khẽ hôn lên môi anh một cái.

Lục Cảnh Thâm lập tức sững người.

“Em…”

“Đây là phần thưởng cho anh.”

“Thưởng anh chuyện gì?”

“Thưởng cho anh cuối cùng cũng biết nói tiếng người.”

Anh bật cười.

Rồi kéo tôi vào lòng.

“Tô Tình.”

“Ừm?”

“Anh yêu em.”

“Em biết.”

“Em biết từ khi nào?”

“Từ ngày anh dẫn luật sư tới bệnh viện.”

“Không phải hôm đó em rất hận anh sao?”

“Em hận anh.”

“Bởi vì em yêu anh.”

“Nếu không yêu.”

“Thì sẽ không hận.”

“Vậy bây giờ em còn hận anh không?”

“Không hận nữa.”

“Tại sao?”

“Bởi vì…”

“Anh đã nói anh yêu em.”

“Em tin rồi sao?”

“Tin rồi.”

“Tại sao lần này lại tin?”

Tôi mỉm cười.

“Bởi vì ánh mắt anh…”

“Không biết nói dối.”

Anh ôm tôi chặt hơn.

Chặt đến mức tôi gần như không thở nổi.

“Lục Cảnh Thâm.”

“Anh buông một chút đi.”

“Không buông.”

“Em thật sự sắp không thở được rồi.”

“Vậy cũng không buông.”

“Anh…”

Anh vùi mặt vào tóc tôi.

Khàn giọng nói:

“Tô Tình.”

“Cả đời này.”

“Anh sẽ không buông em ra nữa.”

Ngoài cửa sổ.

Gió đêm khẽ thổi.

Rèm cửa nhẹ nhàng lay động.

Trong phòng trẻ em.

Lục Niệm trở mình một cái.

Rồi lại tiếp tục ngủ ngon.

Mọi thứ.

Đều vừa vặn như vậy.

HẾT.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...