20px

Ngoại Truyện

Sau này, Tạ Trầm hoàn toàn tách một phần công việc kinh doanh khỏi nhà họ Tạ.

Bên ngoài đồn đại rất khó nghe.

Nói rằng anh vì một người phụ nữ có bệnh mà trở mặt với gia đình.

Lúc nhìn thấy tin tức, trong lòng tôi vẫn rất khó chịu.

Tạ Trầm lấy điện thoại của tôi đi.

“Đừng xem.”

Tôi nói:

“Họ đang mắng em.”

“Tôi sẽ xử lý.”

“Anh xử lý thế nào?”

Ngày hôm sau, mấy cơ quan truyền thông đăng tin bậy đó đều lên tiếng xin lỗi.

Về sau, không còn ai dám nhắc đến bệnh tình của tôi ở nơi công cộng nữa.

Tôi hỏi Tạ Trầm có phải đã uy hiếp họ không.

Anh đáp:

“Biện pháp pháp lý bình thường thôi.”

Tôi không quá tin.

Nhưng anh không nói, tôi cũng không hỏi thêm.

Tạ Trầm trước giờ vẫn như vậy.

Anh không thích làm mọi chuyện trở nên quá ồn ào.

Anh chỉ lặng lẽ dọn sạch từng thứ một có thể làm tổn thương tôi.

Diệp Tri Sương thỉnh thoảng vẫn đến tái khám.

Quan hệ giữa cô ấy và tôi cũng trở nên thân thiết hơn nhiều.

Có một lần cô ấy tới, Tạ Trầm vừa họp xong, đang ngồi trên sofa, mặt không cảm xúc nắm tay tôi.

Diệp Tri Sương liếc nhìn một cái.

“Hôm nay là ai phát bệnh?”

Tôi: “…”

Tạ Trầm: “Cô ấy.”

Tôi kinh ngạc.

“Lúc nào em phát bệnh chứ?”

Tạ Trầm nhìn tôi.

“Chiều nay em nói tay lạnh.”

“Đó là vì điều hòa bật thấp quá.”

“Giống nhau.”

Diệp Tri Sương cúi đầu ghi chép.

“Tạ tiên sinh, với trạng thái hiện tại của anh, không thích hợp tiếp tục giả vờ lạnh lùng nữa đâu.”

Tạ Trầm lạnh lùng nhìn cô ấy.

Diệp Tri Sương bồi thêm một đòn.

“Không có sức thuyết phục.”

Tôi cười đến ngã ra sofa.

Tạ Trầm đỡ lấy tôi, sợ tôi va vào đâu đó.

Động tác vô cùng thành thạo.

Sau khi Diệp Tri Sương rời đi, tôi tựa vào người Tạ Trầm, cố ý hỏi:

“Tạ tiên sinh, anh thật sự lạnh nhạt sao?”

Anh nhìn tôi.

“Em thấy thế nào?”

Tôi chạm nhẹ lên mu bàn tay anh.

“Em thấy bây giờ anh rất dính người.”

Anh không phản bác.

Qua vài giây, anh thấp giọng hỏi:

“Em không thích à?”

Trái tim tôi lập tức mềm nhũn.

Dù anh có thay đổi thế nào đi nữa, tận sâu trong xương cốt vẫn là Tạ Trầm luôn sợ bị từ chối.

Tôi ghé lại gần, hôn nhẹ lên cằm anh.

“Thích.”

Yết hầu Tạ Trầm khẽ chuyển động.

“Thật không?”

“Thật.”

“Không thấy phiền sao?”

Tôi học theo dáng vẻ trước đây của anh, lạnh mặt nói:

“Anh không hợp với việc hiểu chuyện.”

Tạ Trầm ngẩn người một chút.

Sau đó khẽ bật cười.

Tôi rất hiếm khi thấy anh cười.

Một nụ cười này khiến cả người tôi có chút choáng váng.

Anh cúi đầu bế tôi lên ngồi trên đùi mình.

“Vậy tôi không hiểu chuyện nữa.”

Mặt tôi nóng lên.

“Anh muốn làm gì?”

“Đến giờ tiếp xúc cố định.”

“Bây giờ chưa tới giờ mà.”

Tạ Trầm nhìn đồng hồ đeo tay.

“Làm trước.

Tôi đẩy anh.

“Tạ Trầm, bây giờ anh càng lúc càng biết tìm cớ rồi.”

Anh nắm lấy tay tôi, đặt lên bên cổ mình.

Đó là vị trí tôi thích nhất.

Làn da ấm áp.

Mạch đập ổn định.

Cùng với chút run nhẹ không thể che giấu mỗi khi bị tôi chạm vào.

Anh nhìn tôi, giọng nói hạ thấp xuống.

“Vậy em có chạm không?”

Tôi làm sao từ chối được.

Tôi vùi mặt vào hõm cổ anh.

Cánh tay Tạ Trầm rất nhanh đã siết chặt lại.

Trước đây tôi từng cho rằng mình đang làm phiền anh.

Sau này mới hiểu, có những cái ôm không phải một người đòi hỏi, một người nhẫn nhịn.

Mà là hai người cùng được cứu rỗi trong đó.

Bệnh của tôi sẽ không thể khỏi trong một đêm.

Chứng lãnh cảm của Tạ Trầm cũng sẽ không hoàn toàn biến mất.

Nhưng không sao cả.

Chúng tôi còn rất nhiều thời gian.

Có thể mỗi sáng ôm nhau mười phút.

Buổi tối nắm tay nửa tiếng.

Trước khi ngủ tựa sát vào lồng ngực nhau, lắng nghe nhịp tim của đối phương dần dần bình ổn.

Nếu có ngày tôi lại bắt đầu bất an, Tạ Trầm sẽ đưa tay cho tôi.

Nếu có ngày anh lại không chịu nói mình khó chịu, tôi sẽ véo mặt anh ép anh mở miệng.

Sau đó, những dòng bình luận xuất hiện ngày càng ít.

Lần cuối cùng là vào một đêm mưa.

Tôi buồn ngủ, tựa trong lòng Tạ Trầm, sắp thiếp đi.

Anh cúi đầu hỏi:

“Hôm nay còn lạnh không?”

Tôi lắc đầu.

“Không lạnh.”

Anh xoa nhẹ sau gáy tôi.

“Vậy vẫn muốn ôm sao?”

Tôi nhắm mắt, hùng hồn đáp:

“Điều trị.”

Tạ Trầm khẽ ừ một tiếng.

“Tiếp tục.”

Bình luận chậm rãi trôi qua.

【Được rồi, chứng lãnh cảm và chứng khát khao tiếp xúc da thịt kiềm chế lẫn nhau.】

【Bé cưng không vào bệnh viện tâm thần, nhưng Tạ Trầm thì sắp vào trại cai nghiện vợ rồi.】

【Ai nói anh ấy đang nhẫn nhịn? Bây giờ rõ ràng anh ấy hưởng thụ muốn chết.】

Tôi suýt bật cười tỉnh giấc.

Tạ Trầm cúi đầu.

“Lại nhìn thấy gì rồi?”

Tôi vùi mặt sâu hơn.

“Không có gì.”

Anh không tin.

“Nói tôi à?”

Tôi nhịn cười.

“Nói anh bây giờ hưởng thụ lắm.”

Tạ Trầm im lặng hai giây.

Tôi còn tưởng anh sẽ nổi giận.

Kết quả anh cúi đầu ghé sát bên tai tôi, rất khẽ nói:

“Ừ.”

Tai tôi lập tức nóng bừng.

“Tạ Trầm!”

Anh ôm chặt tôi hơn, giọng nói vẫn lạnh nhạt như thường.

Nhưng tựa vào lồng ngực anh, tôi nghe thấy nhịp tim anh nhanh hơn.

Anh nói:

“Ngủ đi.”

Tiếng mưa bên ngoài rất nhẹ.

Trong phòng ấm áp vừa đủ.

Tôi nắm lấy tay anh, rất nhanh đã ngủ thiếp đi.

Lần này, tôi không còn mơ thấy những bức tường trắng và cánh cửa bị khóa nữa.

Tôi chỉ mơ thấy Tạ Trầm đứng dưới màn mưa, đưa tay về phía tôi.

Anh nói:

“Lại đây.”

Tôi bước tới.

Sau đó anh ôm lấy tôi.

Không có nhẫn nhịn.

Không có đẩy ra.

Chỉ có một tương lai rất dài, rất yên bình ở phía trước.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...