Căn phòng đỏ yên tĩnh.

Anh hai lập tức nổi giận: “Không đổi! Câu hỏi gì mất nết vậy?”

Cô gái áo cưới đỏ bật cười. “Ngươi trả lời không tính. Lầu hỏi nàng.”

Tôi nhìn cô ấy.

“Không đổi.”

Cô ấy như hơi bất ngờ vì tôi trả lời quá nhanh.

“Không cần suy nghĩ sao? Một bên là sư phụ nuôi ngươi lớn, một bên là người thân mới tìm về chưa bao lâu. Chỉ cần đổi một người, ngươi có thể lập tức gặp Tần Huyền Cơ.”

Anh cả ôm tôi chặt hơn.

Tôi vẫn lắc đầu.

“Sư phụ sẽ đánh ta nếu ta đổi.”

Cô gái áo cưới đỏ khựng lại.

Tôi nghiêm túc nói tiếp: “Sư phụ cứu ta, không phải để ta lấy mạng người nhà đổi mạng ông ấy. Nếu ta làm vậy, ông ấy vừa ra được chắc chắn sẽ phạt ta chép kinh.”

Anh hai vốn đang căng thẳng, nghe tới đây suýt cười.

Anh ba bình tĩnh bổ sung: “Theo tính cách lão tổ, khả năng cao không chỉ chép kinh.”

Tôi gật đầu. “Còn đánh tay.”

Cô gái áo cưới đỏ nhìn chúng tôi rất lâu, nụ cười dần nhạt đi.

“Các ngươi thật kỳ lạ.”

Cô ấy quay đầu nhìn những bức chân dung trên tường.

“Người tới tầng này đều nói mình không đổi. Nhưng khi người yêu bị đặt lên cân, khi cha mẹ bị treo trước mắt, khi con cái khóc cầu cứu, bọn họ đều đổi. Có người đổi chồng, có người đổi vợ, có người đổi con. Có người vừa đổi xong đã khóc đến ngất đi, nhưng khế đã thành, không ai trả lại được.”

Tôi nhìn những bức chân dung cô dâu.

Hóa ra các cô ấy đều là người bị đổi.

Cô gái áo cưới đỏ đưa tay vuốt ve bức tranh gần nhất. Trong tranh là một cô dâu rất trẻ, hai mắt còn nguyên, nhưng miệng bị khâu lại bằng chỉ đỏ.

“Ta cũng từng nghĩ người đó sẽ không đổi ta. Hắn nói yêu ta, nói muốn cưới ta, nói nếu không có ta thì sống không nổi. Nhưng khi Lầu Đổi Mệnh cho hắn cơ hội đổi bệnh của mẹ hắn sang người ta, hắn quỳ xuống dập đầu, cầu ta thông cảm. Hắn nói mẹ chỉ có một, vợ còn có thể cưới người khác.”

Cô ấy cười rất nhẹ.

“Sau đó ta mặc áo cưới chết trên kiệu hoa.”

Anh hai mắng nhỏ một câu.

Anh cả sắc mặt cũng rất lạnh.

Tôi nhìn cô gái áo cưới đỏ, hỏi: “Vậy dì muốn chúng ta đổi người?”

Cô ấy im lặng.

Một lúc lâu sau, cô ấy lắc đầu.

“Ta muốn biết trên đời có ai thật sự không đổi hay không.”

Cô vừa dứt lời, căn phòng đỏ bỗng thay đổi.

Trước mắt tôi xuất hiện một cái cân.

Một bên là sư phụ.

Ông bị dây xích đen quấn quanh, ngồi trong sương mù, đạo bào xanh dính đầy máu đen. Mắt ông nhắm nghiền, sắc mặt tái nhợt hơn tôi từng thấy rất nhiều.

Bên còn lại là ba anh trai tôi.

Anh cả, anh hai, anh ba đều đứng trên đĩa cân, tay chân bị chỉ đỏ trói chặt.

Cô gái áo cưới đỏ nói: “Chọn đi. Một bên là sư phụ. Một bên là ba anh trai. Cứu ai?”

Tôi nhìn cái cân.

Tim đau nhói.

Tôi biết đây là ảo cảnh.

Nhưng sư phụ trong đó quá thật.

Thật đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi thở yếu ớt của ông.

Anh hai phía sau lập tức nói: “Noãn Noãn, đừng chọn. Giả đó.”

Nhưng giọng anh hơi run.

Anh cũng nhìn thấy.

Anh cả thấp giọng: “Noãn Noãn, nhìn anh.”

Tôi quay đầu.

Anh cả nhìn tôi rất nghiêm túc. “Không chọn. Lầu Đổi Mệnh muốn em tin rằng chỉ có hai đường. Nhưng chỉ cần nó đưa ra lựa chọn, nghĩa là còn đường thứ ba.”

Anh ba gật đầu. “Đúng. Đây là câu hỏi bẫy. Nếu chọn bất kỳ bên nào, đều thành khế đổi.”

Tôi nhìn cái cân trước mặt.

Một bên là sư phụ.

Một bên là anh trai.

Sau đó tôi bước tới, đặt chuông đồng lên giữa cán cân.

Cô gái áo cưới đỏ khựng lại. “Ngươi làm gì?”

Tôi nói: “Ta không chọn bên nào.”

“Không chọn thì không qua tầng.”

“Vậy ta đập cân.”

Tôi lắc chuông.

Tiểu Bạch lập tức hiểu ý, một móng đập xuống cái cân đỏ.

Ầm!

Cân vỡ.

Ảo cảnh sư phụ và ba anh trai đồng thời biến mất.

Cả căn phòng đỏ rung chuyển. Những bức tranh cô dâu trên tường lần lượt rơi xuống, khung tranh vỡ nát, từng bóng cô gái mặc áo cưới đỏ bước ra khỏi tranh.

Họ nhìn tôi.

Có người khóc.

Có người cười.

Có người cúi đầu.

Cô gái áo cưới đỏ đứng trước mặt tôi, hai hốc mắt rỗng chảy xuống hai hàng máu đen.

“Không chọn cũng là một lựa chọn.”

Tôi gật đầu.

“Ừ.”

Cô ấy nhìn tôi rất lâu, sau đó tránh sang một bên.

Sau lưng cô, một cầu thang đỏ xuất hiện.

“Đi đi. Tầng ba không dễ như vậy đâu. Tầng hai hỏi tình thân, tầng ba hỏi tham niệm. Đừng ăn đồ ở đó.”

Tôi khựng lại.

Sư phụ cũng bảo đừng ăn bất cứ thứ gì.

Tôi nhìn cô gái áo cưới đỏ.

“Dì muốn đi không?”

Cô ấy cười buồn.

“Ta đi không được. Ta là người giữ tầng hai. Nhưng hôm nay thấy được một người không đổi, cũng đủ rồi.”

Nói xong, cô ấy quay lại ngồi trước bàn trang điểm.

Những cô dâu khác cũng dần tan vào ánh đỏ.

Trước khi biến mất, cô ấy nhẹ giọng nói: “Tiểu tổ tông, nếu gặp người bán kẹo ở tầng ba, đừng nhận. Kẹo đó rất ngọt, nhưng ăn xong sẽ quên đường về nhà.”

Tôi nhớ kỹ.

Chúng tôi bước lên cầu thang đỏ.

Tầng hai qua.

10

Tầng ba là một khu chợ.

Nhưng không giống con phố Quỷ Môn Quan bên ngoài. Chợ ở tầng ba nhỏ hơn rất nhiều, mái che thấp, đèn lồng treo sát đầu, ánh sáng đỏ làm mọi thứ trông như bị ngâm trong máu loãng. Hai bên đường bày đầy quầy hàng, nhưng không có người bán nào mở miệng rao. Tất cả đều im lặng nhìn chúng tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...