“Các ngươi không ăn, vậy ta ăn các ngươi!”
Ông ta há miệng.
Miệng mở rộng đến tận mang tai, định nuốt cả quầy hàng.
Nhưng tôi đã chờ lúc này.
Tôi ném một lá phù vào miệng ông ta.
“Ăn phù đi.”
Lá phù nổ tung.
Ánh sáng vàng bùng lên từ trong thân thể ông lão.
Những viên kẹo vỡ nát, ký ức bị nhốt bay ra đầy trời như đom đóm. Khu chợ đỏ bắt đầu tan rã. Những quầy hàng thối rữa lần lượt sụp xuống, để lộ cầu thang dẫn lên tầng bốn.
Ông lão bán kẹo nằm trên đất, thân thể dần biến mất.
Trước khi tan, ông ta nhìn tôi, cười khàn khàn.
“Tiểu tổ tông, ngươi giữ lại ký ức đau khổ, sẽ có ngày bị chính nó kéo chìm.”
Tôi nhìn ông ta.
“Không sao. Ta biết bơi.”
Ông lão: “…”
Anh hai ôm bụng cười.
Ngay cả anh cả cũng quay mặt đi.
Ông lão bán kẹo tức đến tan nhanh hơn.
Tầng ba qua.
11
Cầu thang lên tầng bốn hẹp hơn trước.
Hai bên tường treo đầy gương.
Mỗi chiếc gương đều phản chiếu một chúng tôi khác nhau.
Trong chiếc gương đầu tiên, anh cả ngồi một mình trong phòng họp trống, cổ tay quấn đầy khế đen, trên vai không có ai đứng cạnh.
Trong chiếc gương thứ hai, anh hai đứng trên sân khấu nhận giải, dưới khán đài không có fan, không có ánh đèn, chỉ có vô số quỷ đang vỗ tay.
Trong chiếc gương thứ ba, anh ba ngồi trước một căn phòng đầy thiết bị, nhưng phía sau không còn Tần gia, chỉ còn màn hình hiển thị từng cái tên người thân biến mất.
Còn trong chiếc gương thứ tư, tôi đứng giữa Hắc Hổ Sơn.
Một mình.
Không có sư phụ.
Không có Tiểu Bạch.
Không có Tần gia.
Tôi chỉ liếc một cái đã quay đi.
Anh cả lập tức che mắt tôi. “Không nhìn.”
Tôi gật đầu.
Tầng bốn còn chưa tới, nhưng gương đã bắt đầu thử tâm.
Anh ba lấy vải đen che một phần gương, nhưng vải vừa chạm vào đã mục nát. Anh trầm giọng: “Không thể che. Chỉ có thể không nhìn.”
Anh hai nhắm mắt đi, tay bám vào vai anh cả. “Anh tin mọi người. Dẫn anh đi.”
Anh cả: “Em đừng kéo rách áo anh.”
Anh hai: “Lúc này rồi anh còn để ý áo?”
Anh cả: “Áo này đắt.”
Tôi: “…”
Lên hết cầu thang, tầng bốn hiện ra.
Đây là một căn phòng toàn gương.
Không có cửa.
Không có bàn.
Không có người giữ tầng.
Chỉ có gương.
Vô số chiếc gương dựng từ sàn tới trần, phản chiếu chúng tôi thành hàng nghìn bóng người.
Tôi vừa bước vào, tất cả hình ảnh trong gương đồng loạt quay đầu nhìn tôi.
Nhưng chúng tôi thật bên ngoài không hề động.
Anh hai lập tức nổi da gà.
“Tầng này hỏi gì nữa?”
Một giọng nói vang lên từ trong gương.
“Tầng bốn hỏi thật giả.”
Trong chiếc gương lớn nhất trước mặt, một người bước ra.
Là tôi.
Nhưng không phải mệnh thai tầng một.
Nó trông giống tôi hiện tại hơn. Cũng mặc váy nhỏ, cũng ôm chuông đồng, cũng có ngọc bội trước ngực. Điểm khác là ánh mắt nó lạnh hơn tôi rất nhiều.
Nó nhìn ba anh trai tôi.
Sau đó mỉm cười.
“Các anh chắc chắn người đang đứng cạnh các anh là Noãn Noãn thật sao?”
Không khí lập tức lạnh xuống.
Tôi nhìn nó.
Nó nhìn tôi.
Sau đó, trong hàng nghìn chiếc gương xung quanh, vô số “Tần Noãn Noãn” bước ra.
Mỗi đứa đều giống tôi.
Có đứa cười.
Có đứa khóc.
Có đứa ôm chuông.
Có đứa nắm tay Tiểu Hồ.
Có đứa mặc áo đạo bào xanh giống sư phụ.
Chỉ trong chớp mắt, căn phòng đầy Noãn Noãn.
Anh hai sắp phát điên. “Không được! Quá nhiều Noãn Noãn, anh phân biệt kiểu gì?”
Một Noãn Noãn giả chạy tới trước mặt anh, ngẩng đầu mềm mại nói: “Anh hai, ôm.”
Anh hai cứng người.
Tôi lập tức nói: “Không được ôm!”
Anh hai vội lùi lại.
Noãn Noãn giả nhìn anh, mắt lập tức đỏ lên. “Anh hai không cần em sao?”
Anh hai đau khổ che mặt. “Đây là tấn công tinh thần! Quá độc ác!”
Anh cả đứng yên.
Một Noãn Noãn giả kéo tay áo anh, giọng rất giống tôi: “Anh cả, con đau.”
Anh cả cúi đầu nhìn nó.
Sau đó bình tĩnh nói: “Noãn Noãn thật không tự xưng con với anh trong tình huống này.”
Noãn Noãn giả: “…”
Tôi chớp mắt.
Đúng nha.
Tôi thường nói “con” với ba mẹ, với anh trai thì nói lẫn lộn, nhưng lúc nguy hiểm tôi thường nói thẳng.
Anh cả nhận ra được.
Anh ba thì càng đơn giản hơn.
Một Noãn Noãn giả vừa tới gần, anh đã ném bột phát sáng lên người nó. Bột xuyên qua thân thể nó, hiện ra lõi gương bên trong.
“Giả.”
Noãn Noãn giả: “…”
Anh ba bình tĩnh nói: “Noãn Noãn thật có bóng công đức, ngươi không có.”
Tôi cảm thấy rất yên tâm.
Nhưng người giữ tầng bốn không dễ bỏ cuộc.
Vô số Noãn Noãn giả đồng loạt mở miệng.
“Vậy nếu thật giả đều có ký ức thì sao?”
“Các anh chắc chắn mình nhận ra sao?”
“Có khi người được Tần Huyền Cơ nuôi lớn là ta.”
“Có khi người các anh đón về Tần gia chỉ là phần bị bỏ lại.”
“Có khi Noãn Noãn thật đã bị giấu trong Quỷ Môn Quan từ đầu.”
Từng câu rơi xuống.
Gương xung quanh rung lên.
Tôi nhìn thấy trong gương xuất hiện rất nhiều hình ảnh lẫn lộn.
Tôi trên Hắc Hổ Sơn.
Tôi trong Quỷ Môn Quan.
Chaporia
Bình Luận (0)