Tôi đặt bánh xuống.
Rất lâu sau.
Trong sương đen bên trái vang lên giọng anh hai.
“Noãn Noãn?”
Tôi lập tức ngẩng đầu.
“Anh hai!”
Sương tách ra một chút.
Anh hai xuất hiện cách tôi không xa, tay vẫn cầm gậy đánh chó, sắc mặt trắng bệch nhưng đang cố chạy về phía tôi.
“Anh đang ở một cái cầu khác, tự nhiên ngửi thấy mùi bánh. Anh nghĩ chắc chắn là em!”
Ngay sau đó, bên phải vang lên giọng anh ba.
“Dùng mùi vị ký ức làm neo, hiệu quả ngoài dự đoán.”
Anh ba cũng đi ra khỏi sương.
Cuối cùng là anh cả.
Anh xuất hiện ngay phía trước tôi, trong tay còn cầm phần bánh nhỏ nhất.
Anh nhìn tôi, thấp giọng nói: “Anh biết em sẽ chia bánh.”
Tôi chạy tới ôm cổ anh.
Sương đen dưới cầu bắt đầu gào thét.
“Không thể nào! Cầu Vãng Thân tách người bằng nỗi sợ, sao các ngươi tìm lại được?”
Anh hai tức giận vung gậy đánh xuống mặt cầu. “Vì nhà bọn ta ăn bánh có quy tắc!”
Tôi gật đầu.
Đúng vậy.
Tần gia ăn bánh có quy tắc.
Tôi chia.
Mọi người ăn.
Không ai bị bỏ lại.
Anh cả bế tôi lên.
Anh ba rải bột phát sáng tạo thành một đường nối.
Anh hai đi cạnh, vừa đi vừa mắng cây cầu này thiếu đạo đức.
Lần này, sương đen không thể tách chúng tôi nữa.
Khi chúng tôi cùng bước tới cuối cầu, dòng sông đen phía dưới nổi sóng dữ dội. Những khuôn mặt giả của người thân lần lượt tan đi, chỉ còn lại vô số quỷ nước oán độc nhìn chúng tôi.
Cầu Vãng Thân rung chuyển.
Nhưng không sập.
Bởi vì chúng tôi không bỏ ai lại.
Cuối cầu, cầu thang lên tầng sáu xuất hiện.
Trên bậc thang đầu tiên có một dấu tay máu.
Dấu tay rất lớn.
Tôi vừa nhìn thấy, ngọc bội lại nóng lên.
Đó là dấu tay của sư phụ.
Ông từng tới tầng sáu.
Và đã bị thương ở đây.
13
Dấu tay máu trên bậc thang đầu tiên khiến tôi đứng yên rất lâu.
Nó đã khô lại, màu đỏ thẫm gần như chuyển đen, nhưng hơi thở trên đó vẫn rất quen. Là khí tức của sư phụ. Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần tôi luyện phù sai, ông đều dùng ngón tay gõ lên trán tôi, vừa mắng tôi lười vừa lén nhét bánh cho tôi. Khí tức ấy tôi không thể nhận sai.
Anh cả cũng nhìn thấy tôi khác thường, cúi xuống hỏi: “Là của sư phụ?”
Tôi gật đầu, cổ họng hơi nghẹn. “Ông ấy bị thương ở đây.”
Không ai nói gì nữa.
Anh hai vốn đang định mắng Lầu Đổi Mệnh thêm vài câu, nghe vậy cũng lập tức im lặng.
Anh nắm chặt cây gậy trong tay, sắc mặt vẫn hơi trắng, nhưng ánh mắt nghiêm túc hơn trước rất nhiều. Anh ba ngồi xổm xuống, dùng nhíp bạc lấy một chút tro máu bên cạnh dấu tay, đặt vào ống nghiệm nhỏ. Nhưng ống nghiệm vừa chạm vào máu, lập tức nứt ra một đường.
Anh ba nhíu mày. “Máu này không chỉ là máu. Bên trong có lực phong ấn.”
Tôi nhìn cầu thang dẫn lên tầng sáu.
Khác với những tầng trước, cầu thang này không có màu trắng, đỏ hay đen. Nó là màu xám. Hai bên tường phủ đầy dấu tay, có lớn có nhỏ, có người có thú, tất cả đều hướng lên trên, giống như từng có rất nhiều thứ bò qua đây.
Tôi ôm chặt chuông đồng. “Đi thôi.”
Anh cả không để tôi tự đi, vẫn bế tôi lên. Lần này tôi không giãy, chỉ cúi đầu nhìn dấu tay máu trên bậc thang dần bị bỏ lại phía sau. Trong lòng tôi có một cảm giác rất kỳ lạ. Càng tới gần tầng sáu, ngọc bội trước ngực càng nóng, nhưng không phải nóng vì cảnh báo nguy hiểm, mà giống như có người ở phía trước đang cố gọi tôi.
Tầng sáu là một căn miếu.
Một căn miếu cổ nằm giữa màn sương xám.
Mái miếu sụp mất một nửa, cửa gỗ mục nát, hai bên treo câu đối đã rách đến mức không nhìn rõ chữ. Trước miếu có một lư hương lớn, bên trong cắm đầy nhang đen đã tắt. Tro hương chất cao như núi nhỏ, gió vừa thổi qua đã bay lên từng lớp, lộ ra bên dưới tro có rất nhiều mảnh xương trắng.
Anh hai lùi nửa bước. “Lầu Đổi Mệnh còn xây cả miếu trong nhà à?”
Anh ba quan sát xung quanh, giọng rất thấp: “Không phải xây. Đây giống ký ức bị nhốt hơn. Một mảnh không gian từng tồn tại ở nơi khác bị kéo vào tầng sáu.”
Tôi nhìn căn miếu trước mặt.
Tôi nhận ra nơi này.
Chính là căn miếu trong bức ảnh năm mươi năm trước. Nơi sư phụ từng đứng trước cửa, phía sau treo chiếc đèn lồng đỏ.
Tôi nhỏ giọng nói: “Sư phụ từng tới đây.”
Ngay khi tôi nói xong, cửa miếu bỗng tự mở.
Két một tiếng.
Âm thanh cũ kỹ vang lên trong sương xám, khiến cả không gian như run nhẹ. Bên trong miếu không có tượng thần. Trên bệ thờ chỉ đặt một chiếc đèn bằng đồng. Ngọn đèn đã tắt, nhưng tim đèn vẫn còn khói trắng mỏng bay lên.
Dưới đèn đồng có một tấm vải vàng.
Trên vải viết rất nhiều chữ bằng máu.
Anh ba vừa nhìn đã cau mày. “Là chữ cổ của Tần gia.”
Tôi muốn đi vào, nhưng Tiểu Bạch đột nhiên chắn trước mặt tôi. Nó nhìn vào trong miếu, cổ họng phát ra tiếng gầm rất thấp.
Tôi hỏi: “Bên trong có gì?”
Tiểu Bạch không trả lời, nhưng lông trên sống lưng dựng lên.
Ngay giây tiếp theo, một giọng nói già nua vang lên trong miếu.
“Đồ đệ của Tần Huyền Cơ, cuối cùng cũng tới.”
Một bóng người chậm rãi xuất hiện sau bệ thờ.
Chaporia
Bình Luận (0)