Một mảnh ngọc bội vỡ.

Và một lá thư đen.

Mảnh ngọc bội giống hệt ngọc bội trước ngực tôi, chỉ là nhỏ hơn, trên đó khắc một chữ “Mệnh”.

Lá thư đen thì không có chữ trên phong bì.

Tôi chạm vào mảnh ngọc.

Ngọc bội trước ngực lập tức nóng lên.

Hai mảnh ngọc tự động hút vào nhau.

Rắc.

Vết nứt trên ngọc bội khép lại một chút.

Một luồng khí ấm chảy vào người tôi.

Tôi cảm thấy phần trống rỗng nào đó trong thân thể được lấp lại một chút.

Không nhiều.

Nhưng rất rõ.

Đây là phần mệnh đăng sư phụ để lại.

Tôi cầm lá thư đen.

Chưa mở.

Nhưng đã cảm thấy lạnh.

Anh cả nói: “Noãn Noãn, đừng mở vội.”

Tôi nhìn lá thư.

Trên đó dần hiện ra một hàng chữ.

“Muốn biết Tần Huyền Cơ ở đâu thì mở ra.”

Anh hai lập tức nói: “Nghe là bẫy.”

Anh ba gật đầu. “Bẫy rất rõ.”

Tôi cũng biết là bẫy.

Nhưng nếu không mở, chúng tôi làm sao biết sư phụ ở đâu?

Đúng lúc này, quyển sách của sư phụ tự lật sang trang thứ hai.

Trên đó viết:

“Đừng mở thư đen. Đó là thư của Thuế Quan. Muốn tìm ta, lấy kiếm gỗ đào trên tường, chém đèn dầu.”

Tôi lập tức nhìn lên tường.

Thanh kiếm gỗ đào vẫn treo đó.

Anh cả đi tới lấy xuống, đưa cho tôi.

Tôi cầm kiếm.

Kiếm hơi nặng với tôi, nhưng vừa chạm tay đã có ánh sáng vàng nhạt lan ra. Đây là kiếm sư phụ từng dùng. Không phải thanh kiếm ông đánh ông lão áo đen ở bệnh viện, mà là thanh nhỏ hơn, dùng để dạy tôi luyện động tác đầu tiên.

Tôi đi tới trước ngọn đèn dầu.

Ngọn đèn đang cháy rất nhỏ.

Ánh lửa xanh nhạt.

Trong lửa, tôi thấy một bóng người bị xích.

Là sư phụ.

Tôi siết chặt kiếm.

Lá thư đen trên bàn bỗng rung mạnh.

Một giọng nói trẻ tuổi vang lên trong phòng.

“Tiểu tổ tông, ngươi thật sự không muốn biết Tần Huyền Cơ ở đâu sao? Chém đèn, ngươi chỉ có thể lấy lại đường ra khỏi Lầu Đổi Mệnh. Mở thư, ngươi sẽ biết vị trí thật của hắn.”

Là Thuế Quan.

Giọng hắn rất dịu.

Rất bình tĩnh.

Giống như chắc chắn tôi sẽ do dự.

Tôi nhìn ngọn đèn.

Rồi nhìn lá thư.

Anh cả thấp giọng: “Noãn Noãn, tin sư phụ.”

Tôi gật đầu.

Tôi đương nhiên tin sư phụ.

Tôi giơ kiếm gỗ đào lên, chém xuống ngọn đèn dầu.

Ầm!

Ánh lửa bùng lên.

Lá thư đen trên bàn phát ra tiếng hét chói tai, tự bốc cháy thành tro. Căn phòng Hắc Hổ Sơn xung quanh nứt ra từng đường. Sau vết nứt, tôi nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài Lầu Đổi Mệnh.

Thuế Quan đang đứng dưới tầng, ngẩng đầu nhìn lên.

Nụ cười trên mặt hắn đã biến mất.

Rất tốt.

Hắn tức rồi.

Ngọn đèn dầu vỡ ra.

Từ bên trong rơi ra một sợi tóc bạc.

Tôi nhận ra đó là tóc của sư phụ.

Sợi tóc tự bay lên, quấn quanh ngọc bội trước ngực tôi, sau đó chỉ về một hướng.

Tây bắc.

Cùng lúc đó, giọng sư phụ vang lên trong phòng.

“Quỷ Môn Quan, phố sau chợ, cầu Không Về, dưới giếng thứ chín.”

“Noãn Noãn.”

“Đừng tới một mình.”

Tôi lập tức nói: “Con không một mình.”

Giọng sư phụ khựng lại.

Sau đó, tôi nghe thấy ông cười rất khẽ.

“Ừ.”

“Ta biết.”

Căn phòng tầng bảy sụp đổ.

Cầu thang biến mất.

Chúng tôi rơi xuống.

Nhưng lần này không phải rơi vào bóng tối.

Mà rơi thẳng ra khỏi Lầu Đổi Mệnh.

15

Khi tôi mở mắt, chúng tôi đã đứng lại trên con phố Quỷ Môn Quan.

Lầu Đổi Mệnh phía sau vẫn còn đó, nhưng bảy tầng đèn lồng đỏ đã tắt ba tầng. Cửa lớn đóng sầm lại, trên tấm biển xuất hiện một vết nứt từ trên xuống dưới.

Thuế Quan đứng cách chúng tôi không xa.

Vẫn trường bào trắng.

Vẫn gương mặt đẹp đến mức lạnh lẽo.

Nhưng nụ cười trên mặt hắn đã biến mất.

Người đàn ông áo đen ngồi bên bàn thuế cũng cúi đầu rất thấp, không dám thở mạnh.

Hai bên đường, vô số quỷ hồn nhìn chúng tôi bằng ánh mắt không thể tin nổi.

Có lẽ rất ít người sống vào Lầu Đổi Mệnh rồi còn đi ra.

Càng ít người đi ra mà không đổi gì.

Thuế Quan nhìn tôi.

“Tần Huyền Cơ để lại không ít thứ cho ngươi.”

Tôi ôm chuông đồng.

“Ừ. Sư phụ thương ta.”

Khóe môi Thuế Quan hơi động.

Không biết vì tức hay vì cười.

Hắn chậm rãi giơ tay phải.

Con mắt trên mu bàn tay lại mở ra.

Lần này, tôi không nhìn thẳng, nhưng ngọc bội trước ngực tự phát sáng, chắn trước người tôi một lớp ánh sáng vàng. Mảnh ngọc vừa lấy lại từ tầng bảy khiến ngọc bội mạnh hơn trước một chút.

Thuế Quan nhìn ngọc bội, ánh mắt tối đi.

“Mệnh đăng đã về một mảnh. Xem ra Lầu Đổi Mệnh không giữ được ngươi.”

Anh cả lạnh giọng: “Theo giao dịch, chúng tôi đã qua bảy tầng. Nói vị trí Tần Huyền Cơ.”

Thuế Quan bật cười.

“Ngươi đang nói quy tắc với ta?”

Anh ba bình tĩnh đáp: “Quy tắc do chính ngươi đặt. Nếu ngươi không tuân theo, người thu thuế cũng phá thuế luật.”

Không khí trên phố lập tức thay đổi.

Những quỷ hồn xung quanh không dám ngẩng đầu, nhưng tôi cảm nhận được chúng đang nghe.

Quỷ Môn Quan có quy tắc.

Thuế Quan là Quỷ Chủ thứ hai, nhưng hắn mang danh Thuế Quan thì càng không thể công khai phá quy tắc trước mặt toàn bộ quỷ phố.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...