“Thuế Quan có mặt. Hắn thu thuế cho giao dịch đó. Nhưng người ra tay là Quỷ Chủ thứ bảy, Kính Sinh.”

Anh hai hỏi: “Kính Sinh?”

Sư phụ gật đầu. “Quỷ Chủ thứ bảy, giỏi nhất là thay mặt đổi mệnh, lấy giả tráo thật, dùng gương sinh người.”

Tôi nhớ tới tầng bốn toàn gương.

Anh ba lập tức hỏi: “Vậy vì sao Thuế Quan nói người đó ở Tần gia?”

Sư phụ nhìn về phía từ đường Tần gia.

Ánh mắt của ông trong nháy mắt trở nên rất lạnh.

“Vì Kính Sinh từng mượn mặt một người Tần gia.”

Không khí lập tức đông lại.

Mẹ ôm tôi chặt hơn.

Ba hỏi: “Ai?”

Sư phụ lắc đầu. “Ta chưa biết. Năm đó người kia xuất hiện trong phòng sinh, dùng mặt Tần gia để qua toàn bộ bảo vệ, sau đó phối hợp với người phụ nữ áo đen bế Noãn Noãn đi. Ta đuổi tới Hắc Hổ Sơn thì chỉ kịp cứu con bé.”

Tôi hỏi: “Người phụ nữ áo đen là ai?”

Sư phụ nhìn tôi.

“Ôn Dao.”

Tôi sửng sốt.

Ôn Dao.

Người từng xuất hiện ở Bệnh viện Nhân Ái.

Người từng nói chính tay bế tôi ra khỏi phòng sinh.

Hóa ra từ đầu cô ta đã ở đó.

Anh cả lạnh giọng: “Ôn Dao còn sống?”

Sư phụ gật đầu. “Chắc chắn. Ở bệnh viện, các con gặp chỉ là một lớp thân xác cô ta bỏ lại. Người đó rất giỏi thoát xác.”

Tôi siết chuông đồng.

Rất tốt.

Ôn Dao chưa xong.

Kính Sinh chưa xuất hiện.

Thuế Quan chưa đánh xong.

Còn năm mảnh mệnh đăng.

Sư phụ nhìn tôi, bỗng nghiêm túc nói: “Noãn Noãn, từ hôm nay trở đi, con phải cẩn thận tất cả gương trong Tần gia.”

Tôi gật đầu.

Anh hai lập tức đứng dậy. “Con đi đập hết gương.”

Anh cả kéo anh lại. “Đừng làm loạn.”

Anh ba nói: “Có thể phủ vải và dán phù trước.”

Sư phụ gật đầu. “Đúng. Đặc biệt là từ đường.”

Từ đường.

Lại là từ đường.

Tôi bỗng nhớ tới kế hoạch 30 quyển mà tuyến sau sẽ mở: cửa thật nằm dưới từ đường Tần gia.

Không đúng.

Tôi không nên biết kế hoạch.

Nhưng trong truyện, đây là cảm giác nhân quả đang kéo tới.

Đúng lúc đó, người giúp việc chạy vào, sắc mặt tái mét.

“Sếp… từ đường…”

Ba đứng dậy. “Từ đường làm sao?”

Người giúp việc run rẩy nói: “Gương đồng trong từ đường tự nứt rồi. Bên trong… bên trong có một đứa trẻ đang khóc.”

Tôi lập tức nhìn sư phụ.

Sư phụ sắc mặt trầm xuống.

“Đi.”

19

Từ đường Tần gia nằm ở khu nhà cổ phía sau biệt thự.

Ngày thường nơi này rất yên tĩnh, chỉ có người chuyên trách quét dọn và thắp hương. Tôi từng vào đây vài lần, mỗi lần đều cảm thấy bên trong có hơi ấm rất nhẹ.

Đó là khí tức tổ tiên che chở hậu nhân, không âm lạnh như nhà ma, cũng không nặng nề như nghĩa trang.

Nhưng hôm nay khác.

Vừa tới gần từ đường, tôi đã nghe thấy tiếng trẻ con khóc.

Tiếng khóc rất nhỏ.

Đứt quãng.

Giống như bị bịt miệng lại, chỉ có thể rên ra từ trong cổ họng.

Anh hai nghe thấy, sắc mặt trắng đi. “Lại trẻ con?”

Sư phụ nhìn anh một cái. “Ngươi sợ?”

Anh hai lập tức đứng thẳng. “Sợ nhưng không chạy.”

Sư phụ gật đầu. “Có tiến bộ.”

Anh hai lập tức như được tiếp thêm sức.

Cửa từ đường mở ra.

Bên trong tối hơn bình thường rất nhiều. Hương trên bàn thờ đã tắt, bài vị tổ tiên phủ một lớp sương xám. Ở giữa từ đường có một chiếc gương đồng cổ treo trên tường. Bình thường mặt gương mờ đục, chỉ dùng để trấn tà, không soi được rõ mặt người.

Nhưng lúc này, mặt gương đã nứt từ giữa.

Từ khe nứt chảy ra máu đen.

Mà phía sau lớp gương nứt, có một đứa trẻ đang ngồi.

Đứa trẻ đó khoảng bốn năm tuổi.

Mặc áo đỏ.

Tóc tết hai bên.

Mặt cúi thấp.

Nó đang khóc.

Tôi nhìn nó, bỗng cảm thấy tim mình nhói lên.

Không phải vì sợ.

Mà vì khí tức của nó quá quen.

Anh ba thấp giọng nói: “Dao động giống Noãn Noãn.”

Sư phụ trầm mặt.

“Không phải giống. Đó là mảnh mệnh đăng thứ ba.”

Mẹ lập tức ôm tôi chặt hơn.

Trong gương, đứa trẻ áo đỏ chậm rãi ngẩng đầu.

Nó có mặt giống tôi.

Nhưng khác với mệnh thai tầng một, nó không cười ác ý. Nó đang khóc thật. Trên cổ nó quấn một sợi chỉ đen, đầu còn lại kéo vào sâu trong gương.

Nó nhìn tôi.

Miệng mấp máy.

“Cứu…”

Tôi lập tức muốn bước tới.

Anh cả giữ vai tôi.

“Cẩn thận.”

Sư phụ cũng giơ tay chặn tôi.

“Không được chạm vào gương. Đây là Kính Sinh để lại. Nó dùng mảnh mệnh đăng làm mồi.”

Tôi nhìn đứa trẻ trong gương.

“Nhưng nó đau.”

Sư phụ im lặng.

Tôi biết ông cũng thấy.

Sợi chỉ đen trên cổ mảnh mệnh đăng đang siết rất chặt. Mỗi lần nó khóc, ngọc bội trước ngực tôi lại đau nhói một cái.

Kính Sinh đang ép tôi vào gương.

Sư phụ đi tới trước gương, lấy kiếm gỗ đào ra.

Nhưng kiếm vừa nâng lên, đứa trẻ trong gương lập tức phát ra tiếng hét đau đớn. Sợi chỉ đen trên cổ nó siết mạnh hơn, gần như muốn kéo đầu nó ngửa ra sau.

Sư phụ dừng lại.

Một giọng cười rất nhẹ vang lên trong từ đường.

Không biết từ đâu.

Giống như từ mọi chiếc bài vị truyền ra.

“Đã lâu không gặp, Tần Huyền Cơ.”

Sư phụ lạnh mặt.

“Kính Sinh.”

Gương đồng chảy máu nhiều hơn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...