Sư phụ thở dài.

“Con càng lớn càng khó lừa.”

Tôi nghiêm túc nhắc: “Con mới bốn tuổi rưỡi.”

“Ừ, bốn tuổi rưỡi khó lừa nhất thiên hạ.”

Tôi hài lòng.

Sư phụ lấy giấy ra, vẽ một vòng tròn.

“Ba mươi năm trước, à không, tính theo thời gian nhân gian là năm mươi năm trước, ta phát hiện có người muốn mở Hắc Uyên. Cửa Hắc Uyên cần ba thứ: huyết mạch Tần gia, mệnh đăng dẫn đường, và gương sinh giả tráo thật.”

Ông vẽ thêm ba điểm.

“Noãn Noãn, con vừa hay chiếm hai thứ đầu. Con là huyết mạch Tần gia, cũng là mệnh đăng hiếm gặp. Cho nên từ khi con còn chưa sinh ra, đã có người nhắm vào con.”

Tôi hỏi: “Người mang mặt Tần gia là ai?”

Sư phụ im lặng.

“Ta chưa chắc.”

Tôi nhìn ông.

Ông nói tiếp: “Năm đó Kính Sinh mượn mặt người đó, nghĩa là người đó có thể còn sống, cũng có thể đã bị thay thế. Nếu ta nói sai, sẽ khiến Tần gia nghi kỵ lẫn nhau. Đây chính là thứ Kính Sinh muốn thấy.”

Tôi hiểu.

Quỷ Chủ thứ bảy giỏi lấy giả tráo thật.

Nếu bây giờ chúng tôi tùy tiện nghi ngờ người trong nhà, đó mới là trúng kế.

Tôi hỏi: “Vậy làm sao tìm?”

Sư phụ gõ ngón tay lên bàn.

“Tìm mảnh mệnh đăng tiếp theo. Mỗi mảnh đều giữ một phần ký ức năm đó. Khi bảy mảnh về đủ, con sẽ tự thấy toàn bộ sự thật.”

Tôi cúi đầu nhìn ngọc bội.

Ba mảnh đã về.

Còn bốn.

Sư phụ nói: “Nhưng từ giờ trở đi, bảy Quỷ Chủ sẽ không chỉ chờ con tới. Bạch Nhan đã chết, Thuế Quan bị con phá phố thuế một lần, Kính Sinh cũng đã lộ dấu vết. Chúng sẽ chủ động ra tay.”

Tôi hỏi: “Quyển sau là ai?”

Sư phụ khựng lại.

Anh hai vừa đẩy cửa bước vào thì nghe thấy câu này, suýt vấp.

“Noãn Noãn, em hỏi như thể biết mình sống trong truyện vậy.”

Tôi chớp mắt.

Sư phụ không hiểu, nhưng vẫn trả lời: “Nếu theo thứ tự mệnh đăng, nơi tiếp theo có thể là Chợ Âm Dương. Nơi đó thuộc địa bàn của Quỷ Chủ thứ ba, Thương Cốt.”

Anh ba đi vào sau, lập tức ghi lại. “Thương Cốt, năng lực?”

Sư phụ nói: “Mua bán thân thể. Xương, da, mắt, tay, giọng nói, thậm chí cả khuôn mặt.

Người sống vào đó rất dễ bị đổi mất một phần cơ thể mà không biết.”

Anh hai lập tức che mặt. “Không được. Mặt anh rất quan trọng.”

Anh cả lạnh nhạt: “Não cũng quan trọng, em che nhầm chỗ rồi.”

Anh hai: “…”

Tôi nghe thấy “khuôn mặt”, lập tức nhớ tới Kính Sinh mượn mặt người Tần gia.

Có lẽ Chợ Âm Dương sẽ có manh mối.

Đúng lúc đó, người giúp việc bước vào, đưa cho ba một phong thư mới.

Không ai biết nó xuất hiện từ đâu.

Phong thư màu xám.

Trên mặt viết:

“Chợ Âm Dương khai trương, kính mời tiểu tổ tông tới chọn mặt.”

Bên trong rơi ra một tấm ảnh.

Ảnh chụp một người phụ nữ.

Mặc áo khoác đen.

Tay đeo vòng ngọc.

Mặt bị xé mất.

Mẹ nhìn tấm ảnh, sắc mặt bỗng thay đổi.

Ba lập tức hỏi: “Em nhận ra?”

Mẹ nhìn chiếc vòng ngọc trong ảnh, giọng run lên.

“Chiếc vòng này…”

“Là của chị dâu năm đó.”

Cả phòng yên tĩnh.

Chị dâu.

Tức là người phụ nữ trong ký ức có thể liên quan tới nhánh phụ Tần gia.

Tôi cầm tấm ảnh.

Mặt ảnh bị xé mất, nhưng ở chỗ lẽ ra là khuôn mặt, có một hàng chữ nhỏ hiện ra.

“Muốn biết mặt thật của bà ta sao?”

“Đến Chợ Âm Dương.”

Tôi ôm chuông đồng.

Sư phụ nhìn tôi, thở dài.

“Vừa ra khỏi Quỷ Môn Quan đã có việc mới. Con đúng là số vất vả.”

Tôi suy nghĩ rồi nói: “Không sao.”

Mọi người nhìn tôi.

Tôi rất nghiêm túc bổ sung: “Vất vả xong ăn bánh.”

Anh hai lập tức vỗ tay.

“Đúng! Ăn bánh rồi đánh tiếp!”

Sư phụ day trán.

Ba mẹ nhìn nhau, vừa lo vừa bất đắc dĩ.

Anh cả xoa đầu tôi.

Anh ba ghi thêm vào máy tính bảng: Quyển 8, Chợ Âm Dương.

Tôi nhìn phong thư màu xám trên bàn.

Sau lưng lạnh nhẹ.

Bảy Quỷ Chủ đã bắt đầu chủ động gửi thư.

Nhưng không sao.

Sư phụ đã về.

Tần gia cũng ở đây.

Lần sau mở chợ.

Chúng tôi sẽ tới.

HẾT QUYỂN 7

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...