Cả lễ đường hỗn loạn.

Khách mời giơ điện thoại quay video.

Mẹ tôi cả đời sĩ diện.

Bà yêu mặt mũi hơn yêu con gái.

Bà từng vì thể diện mà che giấu cái ch/ết của tôi.

Giờ đây, tất cả những gì bà che giấu đều bị xé ra trước mặt những người bà muốn giữ hình tượng nhất.

Không còn gì hả dạ hơn thế.

Lâm Vy ngồi bệt dưới đất, lớp trang điểm đã nhòe đi.

Cô ta kéo váy cưới, cố bò đến bên chân mẹ Giang.

“Bác gái, bác cứu con với. Con đang mang cháu của bác. Bác không thể để họ đưa con đi được.”

Mẹ Giang nhìn cô ta, vẻ mặt phức tạp.

Ba năm qua, bà không phải quá hài lòng với Lâm Vy.

Nhưng vì con trai mình cuối cùng cũng chịu bước ra khỏi chuyện cũ, bà mới miễn cưỡng chấp nhận.

Không ngờ thứ gọi là bước ra khỏi chuyện cũ chỉ là một cái bẫy.

Mẹ Giang đứng dậy, lùi lại một bước.

“Nhà họ Giang chúng tôi sẽ xác nhận quan hệ huyết thống của đứa bé bằng phương thức hợp pháp.”

Bà nhìn Lâm Vy, giọng run vì giận.

“Nhưng dù nó có phải cháu tôi hay không, cô cũng không thể dùng nó làm lá chắn cho tội lỗi của mình.”

Lâm Vy hoàn toàn sụp đổ.

“Không… không phải như vậy…”

Cô ta quay đầu nhìn Giang Dữ.

“Anh thật sự tuyệt tình như vậy sao?”

Giang Dữ nhìn cô ta.

“Tôi từng cho em rất nhiều cơ hội.”

Lâm Vy ngơ ngác.

“Cơ hội gì?”

“Ba năm trước, nếu em nói thật rằng Vãn Vãn đã xảy ra chuyện, tôi có thể hận em, nhưng ít nhất sẽ không ghê tởm em như bây giờ.”

“Lúc chúng ta bắt đầu, nếu em nói rõ em và mẹ em đã lừa tôi, tôi vẫn có thể nhìn em như một con người biết sợ.”

“Đêm qua, nếu em nói một câu xin lỗi Vãn Vãn, tôi có lẽ còn tin em từng có chút lương tâm.”

Anh cúi xuống, nhặt chiếc khăn voan rơi trên đất.

Sau đó buông tay.

Chiếc khăn voan nhẹ nhàng rơi xuống trước mặt Lâm Vy.

“Nhưng em không có.”

Lâm Vy nhìn chiếc khăn voan trắng dưới đất, bỗng bật khóc thảm thiết.

Tôi đứng cạnh cô ta, im lặng nhìn.

Tôi không thấy thương hại.

Ba năm trước, khi tôi nằm trong phòng bệnh lạnh lẽo, cô ta cũng khóc như vậy.

Khi đó tôi còn tưởng cô ta khóc vì sợ tôi ch/ết.

Sau này mới biết, cô ta khóc vì sợ mình phải trả giá.

Có những giọt nước mắt không đáng được tha thứ.

Hôn lễ biến thành hiện trường điều tra.

Mẹ tôi và Lâm Vy bị đưa đi trước mặt toàn bộ khách mời.

Váy cưới lộng lẫy bị kéo lê trên thảm đỏ.

Lâm Vy vừa đi vừa quay đầu nhìn Giang Dữ.

Nhưng Giang Dữ không nhìn cô ta.

Anh đứng giữa lễ đường, ngẩng đầu nhìn màn hình lớn.

Trên màn hình, video của tôi đã phát đến đoạn cuối.

Tôi của ba năm trước ngồi trước ống kính, mỉm cười rất nhẹ.

“Giang Dữ, nếu anh nhìn thấy đoạn này, đừng vì em mà mắc kẹt cả đời.

Em để lại những thứ này không phải để anh sống trong hận thù.

Em chỉ muốn mọi người biết rằng em không bỏ đi.

Em không phản bội anh.

Em cũng từng rất muốn sống tiếp.

Nếu có thể, sau khi mọi chuyện kết thúc, anh hãy đến nơi có gió.

Mang theo hoa hướng dương.

Em thích hoa hướng dương nhất mà.”

Video kết thúc.

Màn hình tối đen.

Giang Dữ đứng rất lâu.

Sau đó anh bỗng cúi đầu.

Vai anh run lên.

Không ai dám bước tới khuyên.

Cả lễ đường vừa rồi còn náo nhiệt như một vở kịch, giờ đây yên lặng như một buổi truy điệu muộn màng.

Ba năm.

Tôi cuối cùng cũng có một buổi truy điệu thuộc về mình.

Không phải dưới danh nghĩa đứa con gái đi du học.

Không phải dưới lời nói dối của mẹ.

Mà là Lâm Vãn.

Một người từng sống, từng yêu, từng cố gắng giành lấy tương lai của mình.

Sau ngày hôn lễ thất bại, cả thành phố đều biết chuyện nhà họ Lâm.

Video ở lễ đường bị lan truyền khắp nơi.

“Cô dâu bị đưa đi ngay tại hôn lễ.”

“Bí mật ba năm của nhà họ Lâm.”

“Em gái mất tích hóa ra đã qua đời.”

“Người mẹ che giấu chân tướng để bảo vệ con gái lớn.”

Mỗi tiêu đề đều như một cái tát giáng vào mặt mẹ tôi.

Nhà họ Lâm lập tức trở thành trò cười.

Những đối tác từng nâng ly chúc mừng mẹ tôi đều tránh bà như tránh dịch.

Cổ phiếu công ty nhà họ Lâm rơi liên tục.

Dự án đang bàn bị hủy.

Ngân hàng đòi rà soát khoản vay.

Những người từng gọi bà là Lâm phu nhân bắt đầu gọi bà bằng cái tên lạnh lẽo hơn.

“Nghi phạm.”

Tôi đi theo Giang Dữ đến đồn cảnh sát vài lần.

Anh nộp từng phần chứng cứ.

Luật sư của anh gần như không ngủ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...