Anh ta tiếp tục:

“Trước kia anh cứ nghĩ em sẽ luôn ở đó. Dù anh làm gì, em cũng sẽ chờ anh về nhà. Anh cũng nghĩ chỉ cần cho em danh phận, cho em tiền tiêu, em sẽ hài lòng. Đến khi em rời đi, anh mới biết bảy năm qua người chống đỡ căn nhà đó không phải anh, mà là em.”

Tôi nhìn anh ta, rất bình tĩnh.

“Anh nói xong chưa?”

Mắt anh ta đỏ lên.

“Chúng ta… thật sự không thể quay lại sao?”

Tôi bật cười.

“Lục Diễn Chu, anh đang tiếc tôi hay tiếc Tô An Group?”

Mặt anh ta cứng lại.

Tôi nói:

“Anh không yêu tôi. Anh chỉ yêu cảm giác có một người phụ nữ toàn tâm toàn ý hy sinh vì anh. Bây giờ người đó tỉnh rồi, anh lại cảm thấy mất mát.”

Anh ta muốn phản bác, nhưng không nói được.

Tôi lướt qua anh ta.

“Sau này đừng gọi tôi là Niệm Niệm nữa. Chúng ta không thân.”

Đi được vài bước, tôi lại dừng lại.

“À, đúng rồi. Biệt thự nhà họ Lục đang ở, tôi đã gửi thông báo thu hồi. Cho các người ba ngày dọn đi.”

Lục Diễn Chu ngẩng phắt đầu.

“Đó là nhà của chúng ta…”

Tôi quay đầu, mỉm cười.

“Không. Là nhà của tôi.”

Ba ngày sau, bà Lục bị buộc phải dọn khỏi biệt thự.

Nghe nói lúc rời đi, bà ta ôm cột cổng không chịu buông, gào khóc nói đó là nhà họ Lục.

Nhưng giấy tờ nhà đất trắng đen rõ ràng, bảo vệ chỉ làm đúng quy trình.

Lục Giai Giai gọi điện mắng tôi.

Tôi nghe được nửa phút, sau đó hỏi:

“Cô đã tìm được việc làm chưa?”

Cô ta sửng sốt.

Tôi nói:

“Trước kia cô dùng thẻ của tôi mua túi xách, giày dép, đi du lịch, tổng cộng 1.182.000 tệ. Luật sư của tôi đã gửi yêu cầu hoàn trả. Không trả cũng được, chúng ta gặp nhau ở tòa.”

Lục Giai Giai lập tức cúp máy.

Tôi nhìn màn hình điện thoại tối đi, cảm thấy thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.

Về phần Bạch Lộ, cô ta sống cũng không tốt hơn.

Sau khi sự thật lộ ra, hình tượng “nữ thần thanh thuần” cô ta xây dựng nhiều năm hoàn toàn sụp đổ. Công ty đuổi việc cô ta, bạn bè tránh xa, ngay cả những người từng đứng về phía cô ta cũng sợ bị liên lụy.

Cô ta từng ôm Tiểu Lỗi tới tìm Lục Diễn Chu, muốn anh ta cưới mình.

Nhưng Lục Diễn Chu khi ấy đã mất chức, mất nhà, mất quyền lực, tự thân khó bảo toàn. Anh ta nhìn đứa trẻ bên cạnh Bạch Lộ, im lặng rất lâu, cuối cùng chỉ nói:

“Chúng ta đều nên chịu trách nhiệm với sai lầm của mình, nhưng tôi không thể cưới cô.

Bạch Lộ khóc lóc chất vấn:

“Anh từng nói sẽ cho em danh phận!”

Lục Diễn Chu cười mệt mỏi.

“Tôi từng hứa với quá nhiều người.”

Bạch Lộ đứng trước cửa nhà thuê của anh ta, khóc đến khàn giọng.

Tôi nghe chuyện này từ thám tử Trần, chỉ hỏi một câu:

“Tiểu Lỗi thế nào?”

Thám tử Trần nói:

“Đứa trẻ tạm thời ở với Bạch Lộ. Nhưng Bạch Lộ không có kinh nghiệm chăm con, mấy ngày nay khá rối.”

Tôi im lặng một lúc.

Cuối cùng tôi liên hệ với cơ quan bảo vệ trẻ em, nhờ họ theo dõi tình trạng của Tiểu Lỗi.

Tôi không thể tiếp tục làm mẹ của nó.

Nhưng tôi cũng không muốn thấy một đứa trẻ bị người lớn làm hỏng cả đời.

Có lẽ sáu năm tình cảm không thể nói bỏ là bỏ.

Chỉ là từ nay về sau, tôi sẽ không vì tình cảm ấy mà để bất kỳ ai tiếp tục hút máu mình.

【Chương 10】

Tôi và An Nhiên dần thân hơn.

Ban đầu, con bé gọi tôi là “cô Tô”.

Sau đó gọi là “dì Tô”.

Rồi có một ngày, khi tôi đưa con bé đi công viên chơi, nó chạy quá nhanh nên vấp ngã. Tôi vội vàng đỡ con dậy, còn chưa kịp hỏi có đau không, con bé đã ôm cổ tôi khóc òa.

“Mẹ…”

Chỉ một tiếng ấy thôi, tôi đứng sững tại chỗ.

Mẹ Giang đi phía sau cũng khựng lại.

An Nhiên khóc một lúc mới nhận ra mình vừa gọi gì. Con bé đỏ mặt, cúi đầu lí nhí:

“Con xin lỗi…”

Tôi ôm con thật chặt.

“Không cần xin lỗi.”

Nước mắt tôi rơi xuống tóc con.

“Con gọi gì cũng được. Chỉ cần con thấy thoải mái.”

Mẹ Giang nhìn chúng tôi, mắt cũng đỏ hoe.

Sau đó, ba người lớn chúng tôi đã nói chuyện rất lâu.

Tôi không tranh giành quyền nuôi dưỡng một cách cực đoan. Nhà họ Giang cũng không cắt đứt quan hệ giữa tôi và An Nhiên. Cuối cùng, chúng tôi thống nhất cùng nuôi dưỡng con bé. An Nhiên vẫn sống chủ yếu với cha mẹ Giang để ổn định tâm lý và cuộc sống, còn tôi sẽ đón con vào cuối tuần, tham gia các hoạt động quan trọng của con, cùng chịu trách nhiệm tài chính và giáo dục.

Tôi mua một căn nhà gần nhà họ Giang.

Không phải biệt thự xa hoa, chỉ là một căn hộ ấm áp có phòng trẻ em màu kem, tủ sách nhỏ, một chiếc giường công chúa và rất nhiều gấu bông.

Lần đầu đến đó, An Nhiên chạy quanh phòng, vui đến mức mắt sáng lấp lánh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...