Cha Giang đi phía sau, cầm máy ảnh chụp liên tục.

An Nhiên quay đầu cười với ông.

“Ba, ba chụp đẹp một chút nha!”

Cha Giang lập tức đáp:

“Công chúa nhỏ yên tâm, ba nhất định chụp đẹp nhất lớp.”

Tôi nhìn cảnh ấy, khóe môi không nhịn được cong lên.

Sau bao nhiêu sóng gió, cuộc sống cuối cùng cũng trở lại dáng vẻ bình thường nhất.

Bình thường đến mức quý giá.

Tô An Group phát triển rất tốt. Tôi không còn là bà Lục, cũng không còn là người phụ nữ bị định nghĩa bởi hôn nhân thất bại.

Tôi là Tô Niệm Niệm.

Là mẹ của An Nhiên.

Là chính tôi.

Về nhà họ Lục, sau này tôi chỉ nghe loáng thoáng vài tin.

Bà Lục vì liên quan đến vụ án năm đó mà chịu hình phạt thích đáng. Sau khi ra ngoài, bà ta không còn tiền, không còn nhà, những người bạn mạt chược ngày xưa đều tránh bà ta như tránh dịch.

Lục Giai Giai phải bán túi xách trả nợ, cuối cùng cũng đi làm. Nghe nói ngày đầu tiên đi làm đã khóc vì bị khách mắng, vừa khóc vừa nói trước kia chị dâu đối xử với mình tốt biết bao.

Bạch Lộ đưa Tiểu Lỗi rời khỏi thành phố. Cô ta từng tìm tôi xin tiền, nói dù sao Tiểu Lỗi cũng gọi tôi là mẹ sáu năm.

Tôi chỉ chuyển cho cô ta số điện thoại của tổ chức hỗ trợ trẻ em và nói:

“Đứa trẻ cần giúp đỡ, xã hội có kênh hợp pháp. Còn cô, không có tư cách đòi tiền tôi.”

Cô ta mắng tôi máu lạnh.

Tôi không phản bác.

Máu lạnh cũng tốt.

Ít nhất máu lạnh không bị người ta lừa nuôi con riêng thêm lần nữa.

Còn Lục Diễn Chu, nghe nói sau khi bị cưỡng chế thi hành tài sản, anh ta rời thành phố, làm quản lý cho một công ty nhỏ. Có người từng gặp anh ta ngồi một mình trong quán mì ven đường, nhìn thấy quảng cáo của Tô An Group trên màn hình lớn đối diện rất lâu.

Có lẽ anh ta hối hận.

Nhưng hối hận là thứ vô dụng nhất trên đời.

Ngày An Nhiên học lớp ba, con bé viết một bài văn có tên “Gia đình của em”.

Trong bài, con bé viết:

“Em có hai người mẹ. Một mẹ sinh ra em, một mẹ nuôi em lớn. Em rất may mắn, vì sau khi bị người xấu làm lạc đường, em vẫn được rất nhiều người yêu thương tìm thấy.

Mẹ Tô nói, con gái không phải đồ vật của bất kỳ ai, con gái là mặt trời nhỏ của chính mình. Sau này em muốn trở thành người giống mẹ Tô, mạnh mẽ, xinh đẹp, có thể bảo vệ bản thân và bảo vệ người khác.”

Cô giáo gửi bài văn ấy cho tôi.

Tôi đọc đi đọc lại rất nhiều lần.

Tối đó, An Nhiên chạy tới hỏi tôi:

“Mẹ, cô giáo nói bài văn của con được điểm rất cao. Mẹ có vui không?”

Tôi ôm con vào lòng.

“Vui chứ.”

“Vui đến mức nào ạ?”

Tôi suy nghĩ một chút, sau đó nói:

“Vui hơn cả ngày mẹ thắng kiện.”

Con bé không hiểu thắng kiện là gì, nhưng vẫn vui vẻ ôm cổ tôi.

“Vậy sau này con sẽ viết nhiều bài văn hay hơn cho mẹ xem.”

Tôi cười.

“Được.”

Ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn phủ lên thành phố một màu vàng dịu.

Trên bàn ăn có canh đang sôi, trong phòng khách có tiếng An Nhiên đọc bài, ngoài ban công có chậu hoa nhỏ vừa nở.

Tôi từng nghĩ đời mình đã bị hủy trong bảy năm hôn nhân ấy.

Nhưng sau này tôi mới hiểu, không có cuộc đời nào bị hủy chỉ vì gặp sai người.

Chỉ cần mình còn đứng dậy được, còn dám cắt bỏ phần thối rữa, còn dám bước ra khỏi căn nhà đã nhốt mình quá lâu, thì mọi thứ đều có thể bắt đầu lại.

Ngày cầm tờ kết quả ADN trên tay, tôi không khóc.

Vì khi ấy tôi chưa biết, phía sau sự thật tàn nhẫn đó, ông trời vẫn để lại cho tôi một món quà.

Tôi mất một cuộc hôn nhân giả dối.

Nhưng tôi tìm lại được con gái.

Tôi mất một gia đình mục ruỗng.

Nhưng tôi tìm lại được chính mình.

Còn những kẻ từng coi tôi là kẻ ngốc, từng đứng trên máu thịt của tôi để hưởng vinh hoa, cuối cùng đều phải trả giá.

Từ đó về sau, mỗi khi có người nhắc đến Lục Diễn Chu, tôi chỉ cười nhạt.

“À, chồng cũ ấy à?”

“Không quen lắm.”

Bởi vì câu chuyện của tôi, từ lâu đã không còn liên quan đến anh ta nữa.

Tôi tên là Tô Niệm Niệm.

Niệm trong tưởng niệm.

Nhưng tôi không còn sống trong tưởng niệm quá khứ.

Tôi chỉ nhìn về phía trước.

Nơi đó có con gái tôi, có sự nghiệp của tôi, có cuộc đời rực rỡ thuộc về tôi.

Và không còn nhà họ Lục.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...