
Giới Thiệu
Tôi đem chuyện “từng cứu người” ra làm lá bùa hộ mệnh, lấy đó làm cớ ép Cố Thời An phải đóng vai bạn trai tôi đúng một năm.
Anh ghét tôi thấy rõ. Càng vậy tôi càng lì, cứ túm áo kéo anh xuống, bám sát đủ kiểu để anh chẳng còn đường né.
Bạn bè anh thì rỉ tai nói xấu sau lưng. Tôi liền cố tình cúi xuống hôn lên cổ anh cho tới khi đỏ ửng, ép anh phải mang nguyên cái vết đó ra ngoài, để ai cũng nhìn thấy.
Rồi có một ngày, tôi nhận được tin nhắn nặc danh.
“Người hôm đó cô cứu là tôi, không phải Cố Thời An.”
Kèm theo là ảnh hiện trường. Tôi nhìn xong, mặt trắng bệch.
Tôi lao thẳng vào bếp, chặn Cố Thời An lại, người đang bị tôi bắt đứng nấu ăn:
“Đừng nấu nữa. Chẳng phải anh có hẹn với Giang Nguyệt sao?”
Anh nhíu mày: “Cô lại tính giở trò gì?”
Tôi liếc qua ba món một canh đã dọn sẵn, cố nặn ra một nụ cười: “Không có gì. Tôi chỉ sợ anh trễ giờ thôi. Mau ra ngoài đi.”
Tôi đẩy anh ra cửa. Cố Thời An thì đứng sững tại chỗ.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)